Tại sao khi tàu bè hạ thuỷ phải làm lễ đập chai rượu?

Khi có một chiếc tàu mới, người ta thường cử hành một nghi thức hạ thủy long trọng: người chủ trì giơ cao một chai rượu sâm banh, cổ chai được buộc bằng một sợi dây, rồi dùng hết sức đập chai rượu vào thành tàu cho vỡ để rượu bắn ra tung tóe. Sau đó, chiếc tàu mới từ từ trườn trên đòn trượt xuống nước và bắt đầu chuyến đi biển đầu tiên của nó.
Tương truyền nghi thức này có từ thời xa xưa ở phương Tây. Khi ấy, hàng hải là một nghề cực kỳ nguy hiểm, thường xuyên xảy ra các vụ đắm tàu và có người thiệt mạng. Vì chưa có vô tuyến điện, nên mỗi khi gặp tai nạn, người trên tàu chỉ có thể viết giấy báo nạn, bỏ vào một cái chai, đậy kín lại rồi ném xuống biển. Cái chai trôi đi đâu thì trôi, với hy vọng nó sẽ gặp một chiếc tàu khác hoặc dạt vào bờ biển, được người ta nhìn thấy và nhờ đó có tàu đến cứu.
Người phương Tây vốn thích uống rượu sâm banh, nên khi ném chai xuống biển, đó thường là chai rượu sâm banh. Trong thời kỳ kỹ thuật hàng hải còn rất lạc hậu, mỗi khi gặp nạn trên biển, con người rất khó cứu giúp nhau. Vì thế, việc thuyền viên ném chai rượu sâm banh xuống nước như một cách báo rằng mình đã gặp tai nạn và có thể tử vong. Tất nhiên, gia đình của các thuyền viên cũng mong tìm thấy những chiếc chai như thế. Do muốn xua tan điều bất hạnh và nỗi lo sợ ấy, mỗi khi hạ thủy một chiếc tàu mới, người ta đập chai sâm banh vào mũi tàu với mong muốn con tàu ra khơi sẽ thuận buồm xuôi gió, vạn sự may mắn.
Nhưng cũng còn một cách giải thích khác. Tương truyền thời cổ xưa, người ta cho rằng việc đi biển vô cùng nguy hiểm. Để tiêu trừ những mối nguy này, họ thường trói một nô lệ bên dưới thân tàu mới, để khi con tàu trượt qua thân thể người nô lệ, máu của người ấy sẽ thay lời cầu xin Thượng Đế bảo hộ. Về sau, người Hy Lạp không còn thực hiện tập tục dã man này nữa, nên người ta dùng rượu thay cho máu người nô lệ. Vì vậy, nghi lễ hạ thủy tàu mới vẫn được giữ đến ngày nay bằng động tác đập chai rượu vào thành tàu.