Trung Quốc có tất cả bao nhiêu hoàng đế?

Mọi người đều biết rằng những kẻ thống trị ở ngôi cao nhất trong xã hội phong kiến Trung Quốc được gọi là “hoàng đế”. Danh hiệu này do Tần Thủy Hoàng Doanh Chính sử dụng lần đầu tiên. Năm 221 trước Công nguyên, Doanh Chính lần đầu tiên thống nhất toàn cõi Trung Quốc. Để nêu cao thành tích và công lao của mình, ông quy định danh hiệu của bản thân là “Thủy hoàng đế”.
Danh hiệu này sau đó liên tiếp được sử dụng, bắt đầu từ Doanh Chính cho đến vị hoàng đế cuối cùng bị cuộc cách mạng Tân Hợi năm 1911 lật đổ là Phổ Nghi thuộc triều Thanh. Trong khoảng thời gian 2132 năm, tổng cộng có 494 vị hoàng đế, trong đó 73 người không thật sự lên ngôi mà chỉ được truy tôn là hoàng đế sau khi qua đời.
Trong số các hoàng đế nói trên, hoàng đế Càn Long đời Thanh có tuổi thọ cao nhất, ông sống tới 89 tuổi. Thấp hơn Càn Long một bậc là nữ hoàng đế Võ Tắc Thiên đời Đường, bà sống tới 82 tuổi. Hoàng đế Càn Long ở ngôi 60 năm, kém một năm so với ông nội là hoàng đế Khang Hy, người có thời gian trị vì dài nhất. Đó là vì Càn Long muốn thể hiện lòng tôn kính đối với Khang Hy, biểu thị rằng bản thân không dám vượt qua công đức của ông nội. Vì thế, sau khi ở ngôi 60 năm, Càn Long nhường ngôi cho con là hoàng đế Gia Khánh, còn mình làm Thái thượng hoàng.
Trong số các hoàng đế, người có thời gian ngồi trên ngôi ngắn nhất là Hoàn Nhan Thừa Lân, hoàng đế cuối cùng của triều Kim. Từ lúc lên ngôi cho đến khi bị giết, ông ở ngôi chưa tới nửa ngày.
Trước Doanh Chính, Trung Quốc còn có rất nhiều kẻ thống trị tối cao. Chẳng hạn, thời cổ đại xa xưa có Ngũ Đế, trong đó có đế Nghiêu và đế Thuấn. Sau đó, nhà Hạ có 17 kẻ thống trị, nhà Thương có 30 kẻ thống trị; họ đều có danh mà không có hiệu. Đến đời nhà Chu, các kẻ thống trị xưng vương. Đời Tây Chu có 12 vương, đời Đông Chu có 24 vương. Đến đời Tần, trước Tần Thủy Hoàng còn có ba vương là ông cha của ông.
Ngoài ra, qua các thời kỳ, danh hiệu hoàng đế cũng không giống nhau. Từ đời Hán đến đời Tùy, các hoàng đế phần nhiều xưng đế; dưới các triều Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh lại phần nhiều xưng là “Tông”.