Những bí mật về kho báu của người Inca

Hơn 400 năm đã trôi qua kể từ khi các nhà hàng hải Tây Ban Nha phát hiện ra sông Amazon trên đại lục Nam Mỹ. Con sông lớn cuồn cuộn sóng trào, bao quanh bởi vùng rừng rậm rộng 2,8 triệu km vuông, cùng diện mạo biến hóa khôn lường và những truyền thuyết kỳ lạ quanh nó, đã thu hút biết bao nhà thám hiểm trên thế giới tìm đến để du lịch, nghiên cứu và săn tìm...
Điều khiến các nhà thám hiểm chú ý nhất chính là kho báu của người Inca trong vùng rừng rậm Amazon. Người Inca là một nhánh của người Anh Điêng Nam Mỹ. Giữa thế kỷ 15, người Inca dần trở nên hùng mạnh, xây dựng một đế quốc hàng đầu ở Nam Mỹ, lấy nước Pêru ngày nay làm trung tâm và trải rộng trên diện tích tới 800.000 km vuông. Tại thủ đô Cuxơkô của họ có đền thờ Thần Mặt Trời hùng vĩ, được trang trí bằng vàng ngọc, châu báu, cùng “Công viên hoàng kim” lộng lẫy, huy hoàng... Trong truyền thuyết của người Anh Điêng, đế quốc Inca là một đất nước vàng.
Năm 1511, khi nhà thám hiểm Tây Ban Nha BanVôya đang vui mừng vì vừa kiếm được từ người Anh Điêng một số vàng khá lớn, thì một vị tù trưởng đứng tuổi bước đến trước mặt ông và nói:
- Đây chính là những thứ khiến các ông phải rời bỏ quê hương, chấp nhận cả nguy hiểm đến tính mạng để mong kiếm được nó ư? Tôi có thể nói với các ông rằng có một đất nước, nơi dân chúng dùng vàng để làm những đồ dùng hằng ngày như dụng cụ ăn uống... Ở nước ấy, chỗ nào cũng đầy vàng.
Vị tù trưởng chỉ tay về phía xa xa, và BanVôya nhận ra đó là vùng rừng rậm Amazon. Để tìm kiếm đất nước như huyền thoại ấy, đế quốc Inca, những người Tây Ban Nha tham lam hết lớp này đến lớp khác mạo hiểm lần mò trong rừng rậm Amazon. Nhưng nơi rừng hoang nhiệt đới ấy chỉ có rắn độc và thú dữ rình rập, thỉnh thoảng tấn công, ám hại họ. Lại còn có cả những bộ lạc ăn thịt người hoang dã luôn chực chờ tập kích. Trong khu rừng rậm âm u, hoang dã này, chỉ mười bước chân cũng đã đầy rẫy hiểm nguy chết chóc.
Khi những người thực dân Tây Ban Nha vẫn thèm thuồng nhưng đã chán nản vì sợ hãi, thì một cuộc nội chiến tàn khốc trong lòng đế quốc Inca đã đem đến cho họ cơ hội. Biết được tin đó, tháng 09 năm 1532, Pisarô, trùm thực dân Tây Ban Nha, chỉ huy hơn 160 binh sĩ vượt qua dãy núi Anđêxơ với vách núi dựng đứng, cao 3.500m so với mực nước biển, tiến vào vùng đất mà trước đó người Châu Âu chưa từng đặt chân tới.
Không gặp phải bất cứ sự kháng cự nào, Pisarô xảo quyệt đặt bẫy phục kích và bắt sống vua Ataonphan của người Inca. Sau đó, ông ta ép nhà vua phải dùng thật nhiều vàng để chuộc mạng, buộc người Inca đem vàng bạc chất đầy vào nơi ở của Ataonphan. Để chuộc lại nhà vua của mình, người Inca ngày đêm không nghỉ, vận chuyển vàng bạc từ khắp nơi đổ về Casamanca. Số vàng mà người Inca phải giao nộp lên tới 13.265 cân Anh (1 cân Anh = 0,545kg - ND), còn số bạc trắng là 26.000 cân Anh.
Thu được một lượng vàng bạc lớn chưa từng có khiến bọn thực dân Tây Ban Nha sung sướng đến phát điên. Chỉ với một đội quân nhỏ mà giành được khoản chiến lợi phẩm khổng lồ như vậy, có thể nói là điều chưa từng có trong lịch sử thế giới. Dù đã bắt chẹt đủ số vàng bạc, Pisarô vẫn bội tín và quyết định giết hại vị vua “Vua Mặt Trời” cuối cùng của người Inca.
Khi Ataonphan bước lên giá treo cổ, ông đã gieo lời nguyền lên những kẻ đã xúc phạm người Inca đời đời sùng bái Thần Mặt Trời, lên rừng rậm Amazon và lên cả những tên đao phủ. Đó là những lời nguyền đáng sợ. Quả nhiên, lời nguyền đã ứng nghiệm. Những tên cướp tham lam, tay nhúng đầy máu tanh và mang đầy tội ác ấy cuối cùng cũng phải chịu một kết cục xứng đáng. Khối lượng vàng khổng lồ mà chúng cướp được của người Anh Điêng khiến chúng chia chác không thỏa mãn, dẫn đến xung đột tranh giành. Trong nội bộ bọn xâm lược đã diễn ra một cuộc xung đột dã man kéo dài nhiều năm.
Kết quả là dường như tất cả các thủ lĩnh, kể cả bốn anh em nhà Pisarô, Anmacarô... và đồng bọn, đều bị giết chết hoặc bị cầm tù. Còn số vàng khổng lồ mà người Inca bị bắt chẹt phải giao nộp cuối cùng cũng không rõ đã đi đâu. Về số phận của khối vàng bạc khổng lồ mà Pisarô chiếm được, có người cho rằng khi ấy Pisarô chưa kịp đưa đi, số vàng đã bị người Inca cướp lại cùng với thi thể của vua Ataonphan rồi đem cất giấu. Nơi cất giấu có thể nằm trong núi Riancanađi của Ecuador.
Thời kỳ thực dân dã man đã đi qua, nhưng những cuộc săn tìm kho báu khổng lồ của vương quốc Inca vẫn tiếp tục. Rất nhiều người săn tìm kho báu đã mạo hiểm tính mạng, tiến vào vùng Riancanadi hiểm trở để tìm nơi cất giấu kho báu ấy. Nhưng trong vùng đầm lầy và rừng cây rậm rạp thuộc lưu vực sông Amazon bao la, nơi rắn độc và thú hoang hoành hành, rất nhiều kẻ săn tìm kho báu đã một đi không trở lại.
Năm 1989, một đội thám hiểm do Đanien Xơha người Pháp dẫn đầu, phối hợp với nhà nhân loại học HanGômaixơ người Tây Ban Nha, lại một lần nữa tiến vào vùng rừng rậm Amazon. Tuy nhiên, họ vẫn không tìm thấy kho báu bí ẩn mà người Inca đã cất giấu.
Trong vùng rừng rậm Amazon, còn có một kho báu khác của người Inca được đời sau đặc biệt quan tâm, đó là “Hồ vàng Inca” trong truyền thuyết. Theo tục cổ truyền, các vua Inca khi làm lễ đăng quang đều chọn địa điểm bên bờ hồ để tổ chức nghi lễ. Người kế thừa vương vị trước hết phải dùng vàng bôi khắp người. Vị quốc vương mới, lấp lánh ánh vàng chói mắt và tỏa hào quang, chứng tỏ mình là con của Mặt Trời. Tiếp đó, nhà vua xuống hồ tắm để rửa sạch bụi vàng trên người; các thần dân thì tới tấp dâng vàng bạc, châu báu và những vật quý giá nhất trước chân ông. Nhà vua lại đem tất cả ném xuống hồ, hiến tế cho Thần Mặt Trời chí tôn...
Cứ như vậy, từ đời này sang đời khác, trong hồ tích tụ không biết bao nhiêu vàng bạc, châu báu. Từ thế kỷ 16, sau khi người Tây Ban Nha chinh phục đế quốc Inca, việc tìm kiếm và trục vớt vàng bạc, châu báu trong hồ đã được tiến hành liên tục, chưa bao giờ gián đoạn. Cuối cùng, người ta xác định rằng hồ Quađaviđa của Colombia ngày nay chính là “hồ vàng” trong truyền thuyết. Năm 1545, một đội thám hiểm Tây Ban Nha đã vớt được vài trăm món đồ bằng vàng ở vùng nước hồ tương đối nông. Điều đó đã chứng minh phần nào tính xác thực của truyền thuyết “hồ vàng”, đồng thời càng làm tăng sức hấp dẫn đối với những người săn tìm báu vật. Nhưng việc mò tìm và trục vớt ở vùng nước sâu trong hồ thì chưa bao giờ thành công.
Năm 1911, một công ty của Anh quốc định bơm cạn nước hồ để tìm báu vật, nhưng kết quả vẫn là con số không. Năm 1974, để bảo đảm kho báu dưới hồ không lọt vào tay người nước ngoài, chính phủ Côlômbia ra lệnh cấm mọi hoạt động mò tìm và trục vớt trong hồ, đồng thời đưa quân đội đến canh giữ nơi này. Kho báu hồ vàng bí ẩn từ đó trở thành một bí mật không thể tiếp cận.
Kho báu trong truyền thuyết của người Inca không chỉ có hai nơi kể trên. Đứng trước rừng rậm Amazon bao la và đáng sợ, các nhà thám hiểm cùng những người săn tìm kho báu cũng không tránh khỏi e ngại, đành bất lực, chỉ còn biết nhìn rừng mà thở dài.
Phải chăng đúng như lời người dân bản xứ từng nói: trên những báu vật cổ xưa ấy có mang theo linh hồn của các vị vua Inca đã chết. Những linh hồn đó đang cư trú trong rừng rậm, canh giữ chặt chẽ kho báu của họ, không để người đời tìm thấy mà lấy đi?
Người ta vẫn mong chờ một ngày nào đó có thể khám phá được bí mật về những kho báu của người Inca.