Bí quyết

Tôi lấy chồng đã gần bốn mươi năm. Tuổi tác khiến Scott đẫy đà hơn. Từng là vận động viên marathon, giờ anh chỉ còn có thể chậm rãi đi trong hành lang bệnh viện. Mái tóc anh thưa dần, lưng cũng hơi còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả. Thế nhưng ánh mắt vừa dịu dàng vừa sôi nổi của Scott vẫn khiến tôi muốn kéo anh chạy ùa ra đồng cỏ, như thuở chúng tôi còn trẻ.
Khi người xung quanh hỏi tôi: “Điều gì khiến tình yêu của bạn kéo dài mãi mãi?”, tôi thầm điểm lại trong đầu những lý do như sự gắn bó, những mối quan tâm cùng chia sẻ, sự không ích kỷ… Còn gì nữa nhỉ? Có cả niềm vui, sự bất ngờ. Thỉnh thoảng, chúng tôi lại quay về thời trẻ trung nghịch ngợm. Mới hôm qua, trong siêu thị, những người mua hàng tròn mắt nhìn hai ông bà già – chúng tôi tự nhận mình như vậy – hối hả mua hàng như đang đi cướp. Chẳng là chúng tôi chia đôi danh sách những món cần mua và cá cược xem ai mua xong trước. Scott giành được phần thưởng là một cây kem. Nhưng anh mới ăn được vài miếng thì bị lộ mánh: “ông già” láu cá đã đẩy xe vào chỗ khuất rồi nhờ mấy cô bán hàng lựa đồ giúp.
Tôi yêu Scott vì anh luôn biết tặng tôi những bất ngờ. Có năm, vào ngày sinh nhật tôi, vừa bước chân về nhà, tôi đã nhìn thấy một mẩu giấy dán trên cửa: “Có tin nhắn quan trọng trong ngăn kéo bàn trang điểm của em. Hôn em.”
Mảnh giấy trong ngăn kéo viết: “Anh phải đi vội. Em nhớ mở tủ quần áo ngay kẻo hư hết đồ. Chìa khóa giấu dưới thảm chùi chân trong bếp.” Lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gì, tôi hớt hải tra khóa mở tủ. Và Scott hiện ra! Anh mặc một bộ đồ mới cứng, mồ hôi đầm đìa như tắm, một tay cầm bó hoa, tay kia cầm chiếc ấm đun nước điện làm quà.
Giữa chúng tôi có sự thấu hiểu. Tôi không phàn nàn nếu thỉnh thoảng sau những trận bóng rổ, đám đàn ông rủ nhau uống vài vại bia. Anh cũng hiểu vì sao mỗi năm một lần, tôi giao con cái, nhà cửa cho anh quản vài ngày để vượt vài trăm cây số đến chỗ mấy bà chị gái… tán gẫu cho thỏa thích.
Ngoài việc cùng gánh vác công việc gia đình, Scott còn cố chia sẻ với tôi đời sống tinh thần. Biết tôi thích tiểu thuyết tình cảm, anh tranh thủ những lúc ngồi trên máy bay giữa các chuyến công tác để đọc chúng. Tôi biết anh chỉ thích truyện trinh thám và rùng rợn, nhưng anh vẫn ép mình đọc tiểu thuyết tình cảm để tôi có người giãi bày, để tôi không thấy đơn độc.
Chúng tôi luôn sẵn lòng tha thứ cho nhau. Anh không bao giờ cằn nhằn nếu tôi vì bực bội ở sở làm mà lỡ to tiếng ở nhà. Và khi anh thú thật đã để thua lỗ khi dùng tiền tiết kiệm của chúng tôi đầu tư chứng khoán, tôi ôm hôn anh rồi nói: “Kệ nó. Dù sao cũng chỉ là tiền thôi mà, anh yêu.”
Làm nghề bác sĩ, cảnh chết chóc hằng ngày có thể khiến trái tim người ta chai sạn, nhưng điều đó không xảy ra với Scott. Tuần trước, anh đi làm về với ánh mắt buồn rầu. Sau bữa tối, để anh chơi với các con một lát, tôi mới kéo anh xuống bếp. Sau một thoáng im lặng, Scott kể rằng hôm ấy anh đã chứng kiến một người chồng đứng bên cạnh người vợ đang hấp hối trên giường bệnh. Nhìn người chồng đau khổ vì bất lực, không thể cứu vợ sau bốn mươi năm chung sống, Scott thấy lòng mình bị dằn vặt. Nghe anh kể, tôi không cầm được nước mắt. Tôi khóc vì thương người đàn ông bất hạnh ấy, và cũng khóc vì mừng rằng trái tim của người tôi yêu chưa từng nguội lạnh.