Đừng buông tay, bố ơi…

Chuyện ấy đã hơn chục năm rồi, nhưng có lúc tôi tưởng như mới xảy ra hôm qua, có lúc lại thấy như đã thuộc về cả một quãng đời. Cô con gái bé bỏng của tôi cuối cùng cũng có một chiếc xe đạp riêng. Đó không còn là xe ba bánh nữa, mà là một chiếc xe hai bánh thật sự. Chiếc xe đạp ấy là kết quả sau một lần ghé vào cửa hiệu: một chiếc xe đạp nữ màu hồng dễ thương dành cho các cô gái nhỏ. Con gái tôi thích nó ngay. Tôi đành mặc cả, đặt “tài sản quý báu” ấy vào thùng xe rồi chở về nhà. Tôi còn chưa kịp lấy chiếc xe xuống thì con gái đã muốn cưỡi nó ngay trên đường. Đó là một ngày nắng ấm, rất lý tưởng để tập đi xe đạp.

Làm cha mẹ là một chuỗi dài những sự kiện thường rơi vào hai thái cực của tình thương: có lúc ta muốn con trưởng thành, độc lập; có lúc lại muốn chúng mãi lệ thuộc vào mình. Dường như chúng ta không muốn chấp nhận rằng tình yêu mà con trẻ dành cho cha mẹ xuất phát từ cảm nhận của chúng, chứ không chỉ từ những điều chúng ta đã làm cho chúng.

Tôi vẫn có thể nhìn thấy cô con gái bé nhỏ của mình trên chiếc xe mới. Con thật nhỏ bé nhưng vô cùng háo hức. Con khản cả giọng nài nỉ tôi: “Đừng buông tay, bố ơi!” Răng con cắn chặt, đôi tay cũng siết chặt ghi đông. Một tay tôi giữ yên xe, tay kia giữ ghi đông. Tôi chạy bộ dọc theo chiếc xe và con gái. Thỉnh thoảng tôi buông một tay, nhưng lại nghe tiếng con: “Đừng buông ra, bố ơi!”

Dù ký ức của tôi không còn thật chính xác, cô bé dường như đã nhanh chóng làm chủ những động tác phức tạp ấy, rồi sau vài lần thất bại lại thành thạo thêm các kỹ năng khác. Con bộc lộ rõ cá tính của mình: mạnh mẽ tìm tòi, đối diện thử thách, gần như thất vọng trước thất bại nhưng lại đầy khát vọng thành công. Tôi buông tay dè dặt. “Đừng buông ra, bố ơi!”

Cô bé nôn nóng suốt bữa trưa. Rồi chúng tôi quay lại vỉa hè để tiếp tục tập. Dù vẫn sợ té, bánh xe trước đã bớt lảo đảo hơn, và tôi có thể cảm nhận sự tự tin đang lớn dần trong con. Tôi phải chạy nhanh hơn. Gót chân con ấn vào bàn đạp với một niềm tin và sức mạnh mới.

Rồi khoảnh khắc ấy cũng đến. Tôi từng biết cảm giác thần tiên của lần đầu tiên tự mình lướt đi trên xe đạp, và giờ đây con tôi đang có cảm giác đó. Cuối cùng, con gái tôi cũng cảm nhận được. Tôi không còn phải ì ạch gắng sức chạy theo để giữ thăng bằng cho con nữa. “Buông tay ra, bố ơi!”

Cô bé lao đi như tên bắn. Cái đuôi sam tung bay trong gió. Con chạy ít nhất năm trăm mét trước khi nhẹ nhàng dừng lại trên thảm cỏ ven đường. Gương mặt con đỏ hồng, sáng rỡ.

Con nở nụ cười mãn nguyện. Tôi cũng cười theo. Không chỉ vì được chia sẻ cảm giác thành công của con, mà còn vì tôi nhận ra con mình đã bắt đầu một cuộc hành trình. Con đang khởi hành, một cách vững vàng.

Lòng cha mẹ là bến cảng của cả nỗi buồn lẫn niềm hạnh phúc. Có những điều tưởng như trái ngược lại xảy ra cùng lúc: khi thì nắm giữ, lúc lại buông ra; khi thì đẩy con đi trên chiếc xe, lúc lại ghì con lại và chúc phúc nơi cửa trước khi con đến trường. Làm cha mẹ, chúng ta buộc phải làm cả hai điều: giữ chặt và buông tay, tùy từng lúc. Tôi sẵn lòng để con chắp cánh bay về tương lai, động viên con độc lập để khám phá sức mạnh và tài năng của mình. Nhưng buông tay ư? Không bao giờ.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Bạn để lại gì cho cuộc sống

Bạn để lại gì cho cuộc sống

Giáo sư dạy môn triết của tôi là một người rất lập dị. Chiếc áo khoác len dày đã sờn, cùng cặp kính dày cộm xệ xuống tận chóp mũi, che gần hết khuôn mặt, càng làm vẻ ngoài luộm...
Hãy yêu tha thiết

Hãy yêu tha thiết

Đây là bức thư của một người cha gửi cho con gái mình trước khi từ giã cuộc sống để đi về cõi vĩnh hằng: “Con ơi, dù con có sợ tình yêu, tình yêu vẫn sẽ đến. Nếu đó là niềm vui,...
Có một ngày

Có một ngày

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc một tâm hồn. Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau...
Câu nói cuối cùng

Câu nói cuối cùng

Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển. Trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên được trước mũi thuyền cứu hộ, nhưng trên thuyền cứu hộ chỉ còn đúng một chỗ. Lúc ấy,...
Ngọn nến hy vọng

Ngọn nến hy vọng

Có một người rất nghèo, chuyên làm nến và bán nến. Thế nhưng chẳng mấy ai mua nến của ông. Ông cũng ít giao thiệp, nên càng ngày càng sống khép kín với mọi người. Mỗi buổi tối, ông...
Hạt ngọc và ước mơ

Hạt ngọc và ước mơ

Vào tuần cuối của năm học, thầy York, giáo viên môn Khoa học, triệu tập hai mươi học sinh lớp tôi để chào tạm biệt cuối năm. Chúng tôi ngồi im lặng khi thầy bước vào lớp. Trông...
Những món quà vô giá

Những món quà vô giá

Có những món quà bạn không cần phải mua, nhưng khi trao tặng cho bạn bè, người thân và cả chính mình, chúng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Món quà của sự lắng nghe. Hãy thật sự...
Chỉ trăm bước nữa là thành công số một

Chỉ trăm bước nữa là thành công số một

Hồi đó tôi hai mươi lăm tuổi, thất nghiệp và đói. Tôi đã nhiều lần rơi vào tình cảnh ấy ở Constantinople, Paris, Rome. Nhưng tại New York, nơi ngay cả không khí người ta thở cũng...
0.25201 sec| 875.805 kb