Tại sao trên mình của tê giác thường xuyên có chim tê giác đậu?

Nghe nói ba bốn con sư tử lớn cũng khó địch nổi một con tê giác, bởi da tê giác dày và cứng như thép, lại có chiếc sừng dài to như miệng bát. Bất kỳ mãnh thú nào bị tê giác húc trúng cũng dễ mất mạng. Chẳng trách khi tê giác nổi giận, đến voi cũng phải tránh xa. Thế nhưng loài vật hung bạo ấy lại có một “người bạn” tri kỷ, đó là “chim tê giác” mà chúng ta thường nói đến. Đây là một loài chim nhỏ màu đen, trông giống chim họa mi.
Vì sao chúng có thể trở thành bạn bè? Thì ra, tê giác tuy có lớp da rất dày và cứng, nhưng những chỗ nếp nhăn trên da lại mềm và mỏng, dễ bị ký sinh trùng và côn trùng hút máu xâm nhập, khiến tê giác rất khó chịu. Ngoài việc trát bùn lên cơ thể để phòng côn trùng, tê giác còn nhờ người bạn chim nhỏ bé này giúp tiêu diệt côn trùng có hại. Chim tê giác đậu trên lưng tê giác, mổ các ký sinh trùng trên cơ thể tê giác và lấy đó làm thức ăn chính. Kiểu hợp tác này được các nhà sinh vật học gọi là “cộng sinh”, nghĩa là hai loài sinh vật khác nhau nương tựa vào nhau để sống, đôi bên cùng có lợi và không gây hại cho nhau.
Ngoài ra, chim tê giác còn có một đóng góp đặc biệt khác: nó có thể kịp thời “báo động” cho bạn của mình. Khứu giác và thính giác của tê giác tuy nhạy, nhưng thị giác lại rất kém. Nếu kẻ địch lặng lẽ tiến đến theo hướng ngược gió, tê giác khó phát hiện. Khi gặp tình huống này, chim tê giác sẽ bay lên bay xuống liên tục để gây chú ý cho “người bạn” của nó.
Ở châu Phi, một số bộ lạc gọi người thân yêu của mình là “tê giác của tôi”. Hóa ra họ ví mình như chim tê giác, luôn gắn bó và chăm sóc người mình yêu quý.