Chú bé chăn cừu và con cáo

Một chú bé chăn cừu được chủ giao thả đàn cừu ở gần một khu rừng rậm, cách làng không xa. Chăn cừu được ít lâu, chú cảm thấy công việc này thật nhàm chán. Mọi trò giải khuây của chú chỉ là nói chuyện với con chó hoặc thổi chiếc kèn chăn cừu.
Một hôm, khi chú đang nhìn đàn cừu và cánh rừng yên tĩnh, nghĩ xem mình sẽ làm gì nếu gặp một con cáo, chú bỗng nảy ra một trò đùa cho đỡ buồn.
Người chủ từng dặn chú rằng nếu cáo tấn công đàn cừu thì phải kêu cứu để dân làng nghe thấy mà chạy ra đuổi nó đi. Thế là, dù chẳng hề thấy bóng dáng con cáo nào, chú vẫn chạy về làng và la lớn: “Cáo! Cáo!”.
Đúng như chú nghĩ, dân làng nghe tiếng kêu liền bỏ dở công việc, vội vã chạy ra cánh đồng. Nhưng khi tới nơi, họ chỉ thấy chú bé đang ôm bụng cười ngặt nghẽo vì đã lừa được họ.
Ít ngày sau, chú bé chăn cừu lại la lên: “Cáo! Cáo!”. Một lần nữa, dân làng chạy ra giúp, và một lần nữa họ lại bị chú cười cho một trận.
Thế rồi vào một buổi chiều, khi mặt trời lặn sau cánh rừng và bóng tối bắt đầu phủ xuống cánh đồng, một con cáo thật sự từ sau bụi cây phóng ra và vồ lấy một con cừu.
Quá hoảng sợ, chú bé chăn cừu chạy về làng, kêu lớn: “Cáo! Cáo!”. Nhưng dù dân làng nghe thấy tiếng chú, chẳng ai còn chạy ra giúp như những lần trước. Họ bảo nhau: “Lần này không thể để nó lừa nữa”.
Con cáo giết rất nhiều cừu của chú bé rồi biến mất vào rừng rậm.
Lời bàn:
Người ta sẽ không tin kẻ nói dối, ngay cả khi hắn nói sự thật.