Bầy thỏ

Trong một khu rừng sâu xanh mát và yên tĩnh có một bầy thỏ sinh sống.
Mỗi khi có chiếc lá rơi xuống đất phát ra tiếng xào xạc, hoặc một chú sóc nhảy trên cành làm gãy nhánh cây non, bầy thỏ lại giật thót và run lên vì sợ. Chúng vốn rất nhút nhát.
Một ngày nọ, một cơn gió lớn bất ngờ thổi qua ngọn cây, tạo nên âm thanh ào ào đáng sợ. Những cành cây cũng nghiêng ngả dữ dội.
Điều đó khiến bầy thỏ hoảng hốt đến mức tất cả đều bật dậy, cố hết sức chạy thật nhanh ra khỏi khu rừng, nơi vốn là nhà của chúng.
Chúng nói với nhau:
– Số phận của chúng ta thật đáng buồn. Chúng ta chẳng bao giờ được yên ổn ăn uống, lúc nào cũng ngủ trong lo lắng, giật mình vì một bóng cây, tim đập thình thịch mỗi khi nghe tiếng lá rơi. Sống như thế này thì thà chết còn hơn. Chúng ta hãy đến cái hồ đằng kia trầm mình tự vẫn đi.
Nhưng khi chúng tới bờ hồ, có rất nhiều ếch đang chơi đùa ở đó. Vừa nghe tiếng bước chân, lũ ếch liền nhảy ngay xuống nước.
Bầy thỏ nhút nhát cũng giật mình vì tiếng nước bắn tung tóe. Nhưng khi thấy lũ ếch lặn sâu xuống đáy hồ, một con thỏ già thông thái nói:
– Khoan đã! Hãy nghĩ lại chuyện này. Những sinh vật kia còn nhát hơn cả chúng ta, chúng thậm chí còn sợ chúng ta. Mọi việc có lẽ không tệ như ta tưởng. Có lẽ chúng ta đã quá ngốc nghếch, giống như lũ ếch kia, cứ sợ hãi dù thực ra chẳng có nguy hiểm nào cả. Hãy quay về sống trên mảnh đất của mình và cố gắng can đảm hơn.
Thế là bầy thỏ lại trở về khu rừng của chúng.