Chúng ta nói chuyện nhé?

Chúng ta nói chuyện nhé? – Kho truyện cổ tích

Lần đầu đi chơi với Jeff, tôi chẳng hề nghĩ đó là một buổi “hẹn hò”. Nó không giống những cuộc hẹn trước kia: không căng thẳng, không có những khoảng im lặng đáng sợ, và tôi cũng không cố tạo ấn tượng đặc biệt nào.

Theo kế hoạch, chúng tôi gặp nhau trước nhà hàng tôi thích nhất. Vừa gặp, cả hai đã trò chuyện không dứt suốt nhiều giờ. Tôi có cảm giác Jeff không phải người mới quen, mà giống một người bạn cũ đã lâu ngày gặp lại. Chúng tôi nói về những nơi từng đi qua, những cuộc hẹn hò buồn cười trong quá khứ, rồi đến mục tiêu sự nghiệp. Chủ đề này nối tiếp chủ đề khác. Có thể chúng tôi không đủ sức khiêu vũ cả đêm, nhưng chắc chắn có thể nói chuyện với nhau suốt đêm.

Jeff xuất hiện trong đời tôi nhờ Becky, một người bạn chung sống ở thành phố khác. Khi Jeff nói với Becky rằng anh sắp chuyển đến Los Angeles, Becky đã viết ra năm cái tên cùng năm số điện thoại trên một mẩu giấy nhỏ. Cô đánh dấu ngôi sao cạnh cái tên đầu tiên và nói: “Anh hãy bắt đầu với Judy. Cô ấy quen những người còn lại và sẽ giúp anh liên lạc với họ”.

Jeff giữ mẩu giấy ấy trong ví nhiều tuần. Rồi một ngày vì buồn chán, anh nhấc máy gọi cho cái tên được đánh dấu. Đó là tôi. Anh nói rất thẳng: “Becky cho tôi số của cô. Tôi nghĩ chúng ta có thể gặp nhau để tôi xem mặt mũi cô thế nào”. Với nhiều người, câu mở đầu ấy có thể khiến họ tự ái, nhưng giọng nói thân thiện của anh làm tôi bật cười và nghĩ: “Được thôi, anh bạn. Tôi sẵn sàng nhận thử thách này!”.

Trong bữa tối đầu tiên với Jeff, tôi thoải mái đến mức làm những điều chắc chắn sẽ không làm nếu nghĩ đó là một cuộc hẹn thật sự. Tôi gọi món bánh nhân trứng rau dền và còn thẳng thắn nhờ anh xem giúp có sợi rau nào mắc ở răng tôi không. Ăn xong, tôi không chỉ ăn hết phần kem của mình mà còn vét sạch cả phần kem của anh.

Tối ấy về nhà, lòng tôi bỗng bâng khuâng: “Anh chàng này tuyệt thật. Tiếc là chắc mình sẽ không gặp lại anh ta nữa”. Tôi không tin Jeff sẽ gọi lần thứ hai. Dù sao anh cũng đã hoàn thành nhiệm vụ: biết mặt mũi tôi ra sao.

Jeff gọi cho tôi đúng lúc tôi đang cô đơn. Thường ngày tôi vẫn hẹn hò với vài người cùng lúc. Nói thật, Jeff còn trẻ hơn tôi nhiều. Anh không có xe, chưa có việc làm, vẫn sống cùng cha mẹ. Tôi lại là người thích mua sắm, nên dù có thiện cảm với anh, tôi vẫn nghĩ anh chẳng có triển vọng gì dành cho mình.

Vì thế, một tuần sau, tôi rất xúc động khi Jeff gọi lại. Lần này anh khác hẳn. Lần trước là áo thun, quần jean phong trần; còn lần này anh đến sau một ngày đi xin việc nên vẫn mặc đồ lịch sự. Tôi chợt nhận ra anh rất đẹp trai, đặc biệt là đôi vai nam tính đầy cuốn hút.

Biết đâu lần này mới thật sự là một cuộc hẹn hò! Và tôi bỗng hiểu rằng, trong một hoàn cảnh hiếm hoi nào đó, hẹn hò có thể diễn ra tự nhiên như một hiện tượng của đời sống. Nhưng suýt nữa tôi đã phá hỏng buổi tối ấy. Suốt bữa ăn, tôi cố động viên tinh thần Jeff sau một ngày xin việc không thuận lợi. Trước khi chia tay, tôi nói: “Khi nào anh kiếm được việc thì gọi tôi nhé!”. Ý tôi chỉ là: nếu có tin vui, hãy gọi để tôi cùng chia sẻ. Nhưng Jeff lại hiểu thành: “Đừng gọi tôi cho đến khi anh có việc làm”.

Thế là tôi không nghe tin anh suốt một tuần, rồi hai tuần. Trong khoảng thời gian đó, những người tôi thường hẹn hò dần trở nên mờ nhạt so với Jeff. Họ có xe riêng, có căn hộ riêng, có công việc ổn định, nhưng lại thiếu óc hài hước. Họ không hiểu giá trị của tôi và cũng không thể giữ cho cuộc trò chuyện giòn tan như bắp rang, như cách những người bạn tâm giao vẫn làm.

Cuối cùng, tôi gọi cho Jeff. Anh bắt máy và ngạc nhiên khi nghe giọng tôi. Anh nói: “Ủa, tôi tưởng cô không muốn tôi gọi cho đến khi tìm được việc làm”.

“Cái gì? Thật vô lý!” Tôi giật mình, bối rối khi biết mình đã vô tình làm anh tự ái. Tôi phân bua: “Không hề. Tôi chỉ muốn được chia sẻ tin tốt với anh khi anh tìm được việc. Chỉ vậy thôi”.

May thay, từ đó về sau, bản năng nhận ra điều gì có thể khiến đàn ông tự ái của tôi được rèn giũa thêm một bậc. Thỉnh thoảng Jeff vẫn trêu tôi về lời nhận xét linh tinh hôm ấy, nhưng chính câu nói bâng quơ đó lại có tính quyết định chẳng khác gì mẩu giấy nhỏ từng ghi tên và số điện thoại của tôi.

Khi chúng tôi còn hẹn hò, đôi lúc Jeff hỏi dò: “Em có lo rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ chẳng còn chuyện gì để nói với nhau không?”.

Nhưng sau mười lăm năm chung sống, có bốn đứa con, sự nghiệp của cả hai đều ổn định và biết bao biến cố đi qua, điều đáng sợ ấy vẫn chưa từng xảy ra. Tôi tin chắc rằng nó sẽ không bao giờ xảy ra.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Tiết kiệm nước

Tiết kiệm nước

Một tối thứ Sáu, tôi đang nằm thoải mái trên giường, cầm cuốn tiểu thuyết trên tay thì nghe tiếng vòi nước trong bếp bật lên. Rõ ràng có ai đó trong nhà muốn uống nước trước khi đi...
Trái tim không có tuổi

Trái tim không có tuổi

Con tàu thủy lướt trên biển, trên boong là rất nhiều người đang tận hưởng kỳ nghỉ ba ngày đầy thư thái. Ở lối đi phía trước tôi có một người phụ nữ nhỏ bé mặc bộ đồ màu nâu nhạt....
Ước mơ bình thường

Ước mơ bình thường

Những dòng chữ dưới đây được tìm thấy trên bia mộ của một mục sư người Anh:“Khi còn trẻ, trí tưởng tượng của tôi không có giới hạn. Tôi từng mơ mình có thể thay đổi cả thế giới.Khi...
Các chuyên gia

Các chuyên gia

Nước trong phòng tắm bị rò, chảy tràn cả ra sàn. Vì vậy, hai vợ chồng Ana và Adam phải gọi thợ sửa ống nước. Anh thợ đến ngay.“Bây giờ ta thử xem nào”, anh ta luồn tay xuống dưới...
Tình cha vô bờ

Tình cha vô bờ

Khi tôi vừa chập chững biết đi, gia đình tôi gặp sóng gió. Cha mẹ quyết định chia tay vì tình cảm giữa hai người đã cạn. Tôi sống với mẹ và mỗi năm chỉ được gặp cha hai lần. Đó...
Điều ước của 3 cây cổ thụ

Điều ước của 3 cây cổ thụ

Trong một khu rừng nọ, có ba cây cổ thụ cùng bàn về tương lai. Cây thứ nhất nói: “Một ngày nào đó, tôi muốn trở thành một chiếc hộp đựng châu báu, có dáng vẻ thật lộng lẫy”. Cây...
Khi người ta gửi đi một nụ cười

Khi người ta gửi đi một nụ cười

Một cô gái mỉm cười với người xa lạ đang buồn bã, và nụ cười ấy khiến anh ta cảm thấy phấn chấn hơn.Anh nhớ đến lòng tốt của một người bạn cũ, liền viết cho người ấy một lá thư cảm...
Cố gắng từng chút một

Cố gắng từng chút một

Tôi đang đi dạo trên bãi biển khi hoàng hôn dần buông. Dù bãi biển khá đông người, tôi chỉ chú ý đến một cậu bé cứ liên tục cúi xuống nhặt thứ gì đó rồi ném xuống biển. Đến gần hơn...
0.26145 sec| 875.883 kb