Trái tim không có tuổi

Con tàu thủy lướt trên biển, trên boong là rất nhiều người đang tận hưởng kỳ nghỉ ba ngày đầy thư thái. Ở lối đi phía trước tôi có một người phụ nữ nhỏ bé mặc bộ đồ màu nâu nhạt. Đôi vai bà hơi khom, mái tóc bạc cắt ngắn ngang vai.
Từ loa phóng thanh trên tàu bỗng vang lên giai điệu quen thuộc của bài “Hãy bắt đầu điệu nhảy Beguine”. Ngay lúc ấy, một điều tuyệt đẹp diễn ra trước mắt tôi. Người phụ nữ, không hề biết có ai đang nhìn phía sau, bỗng bước theo tiếng nhạc một cách nhanh nhẹn và duyên dáng, toàn thân mềm mại, nhịp nhàng.
Khi đến gần cánh cửa dẫn vào toa ăn, bà trở lại vẻ nghiêm nghị thường ngày và chậm rãi bước vào trong.
Người trẻ thường nghĩ rằng ở độ tuổi xế chiều như chúng tôi, người ta chẳng còn lãng mạn, chẳng còn hợp với khiêu vũ hay mộng mơ. Họ đánh giá chúng tôi qua dáng vẻ bên ngoài: tuổi tác, nếp nhăn, vòng eo đã lớn, mái tóc điểm bạc.
Họ không nhìn thấy con người thật vẫn đang sống bên trong chúng tôi.
Không ai biết rằng trong tâm hồn, tôi vẫn là cô gái mảnh mai lớn lên ở ngoại ô Boston. Từ sâu trong lòng, tôi vẫn thấy mình là cô con gái út của một gia đình hạnh phúc, có người mẹ xinh đẹp yêu thương chăm sóc và người cha vui vẻ luôn ở bên.
Tôi vẫn là thiếu nữ lãng mạn từng khao khát tình yêu, là người phụ nữ trẻ từng muốn khẳng định mình trong xã hội. Nhưng tôi biết nói những điều ấy với ai đây?
Chúng tôi cũng như người phụ nữ kia, trong lòng vẫn ngân vang tiếng nhạc. Bên ngoài, nhờ những vốn sống đã tích lũy, chúng tôi trông như những người trưởng thành, nhưng bên trong vẫn còn những đứa trẻ thích vui đùa, những thiếu nữ e thẹn, những con người trẻ tuổi đầy ắp ước mơ. Trong chúng tôi còn lưu giữ cả những trải nghiệm đã qua và những khát vọng vẫn muốn vươn tới.
Trong tim chúng tôi, giai điệu rộn ràng của “Hãy bắt đầu điệu nhảy Beguine” vẫn vang lên. Và mỗi khi chỉ còn một mình, chúng tôi lại khiêu vũ.
Sự trưởng thành của một đời người được đo bằng thái độ của người ấy với người khác: dịu dàng với người trẻ, nồng hậu với người già, cảm thông với người đang nỗ lực và khoan hòa với cả kẻ yếu lẫn người mạnh. Bởi đến một lúc nào đó trong đời, mỗi chúng ta đều có thể rơi vào hoàn cảnh của họ.