Tình cha vô bờ

Khi tôi vừa chập chững biết đi, gia đình tôi gặp sóng gió. Cha mẹ quyết định chia tay vì tình cảm giữa hai người đã cạn. Tôi sống với mẹ và mỗi năm chỉ được gặp cha hai lần. Đó luôn là những khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tôi. Cha dạy tôi bơi, dạy tôi chèo thuyền đi qua những hòn đảo và lênh đênh trên mặt biển yên bình. Cha cố làm mọi điều tôi muốn, như một cách bù đắp tình thương cho đứa con bé bỏng.
Từ năm mười hai tuổi, tôi không còn được đi chơi với cha nữa. Đến năm mười bốn tuổi, mẹ tôi tái giá, và sau đó là chuỗi ngày đau khổ, bất hạnh của hai mẹ con. Mẹ thường xuyên bị cha dượng đánh, có lần còn phải vào bệnh viện cấp cứu.
Một ngày nọ, tôi nghe tiếng bát đĩa loảng xoảng, tiếng kính vỡ, rồi tiếng cha dượng chửi mắng và đánh mẹ. Tôi chạy xuống cầu thang, thấy ông đang say rượu, ngồi ngả nghiêng trên ghế, còn mẹ tôi nằm gục trên ghế dài. Khi ông nhìn thấy tôi, tôi biết mình sẽ là người tiếp theo hứng chịu trận đòn khủng khiếp ấy. Tôi cố chạy thật nhanh ra cửa, thoát khỏi căn nhà u ám đó.
Tôi đến buồng điện thoại công cộng và gọi cho cha:
“Cha ơi, hãy cứu con và mẹ với. Con không biết phải làm gì lúc này cả!”.
Tôi khẩn thiết cầu cứu và chờ được nghe cha nói: “Con gái, hãy đợi cha. Cha sẽ đến ngay”.
Nhưng tôi hoàn toàn thất vọng. Cha xin lỗi vì không thể đến được. Lòng tôi nặng trĩu và giận cha vô cùng. Dù không có tiền, không có người thân, cũng không biết nhờ ai giúp, tôi vẫn quyết không quay lại căn nhà ấy nữa. Trong tuyệt vọng, tôi nhớ đến một người bạn của mẹ và chạy đến nhờ cô tìm giúp một công việc để nuôi sống bản thân. Cuộc đời tự lập của tôi bắt đầu từ đó.
Ba tháng sau, tôi vẫn không liên lạc với cha. Mỗi lần nghĩ đến ông, tim tôi lại nhức nhối. Hình ảnh cha bỏ rơi mẹ con tôi trong lúc tôi sợ hãi nhất vẫn luôn ám ảnh.
Cho đến một ngày, tôi nhận tin cha đang hấp hối và muốn gặp tôi. Tôi đến thăm, thấy cha nằm trên giường bệnh, thân hình gầy gò, yếu ớt. Nhìn cha như vậy, tôi không cầm được nước mắt. Hóa ra cha mắc bệnh hiểm nghèo, căn bệnh đang bào mòn sức sống của ông từng giờ. Vì thế, ông không thể đến với tôi vào lúc tôi cần được giúp đỡ. Tôi hối hận vì suốt thời gian qua đã không quan tâm đến cha. Tôi chỉ cần cha luôn sẵn sàng đáp ứng những điều tôi mong muốn, mà không biết rằng ông cũng rất cần tôi chăm sóc, an ủi. Cha áp tay tôi vào má, nói:
“Cha biết con đã đau khổ rất nhiều, nhưng cha… cha không thể giúp con được. Lúc đó, cha chỉ muốn nói rằng: ‘Con gái, hãy đợi cha. Cha sẽ đến ngay…’ nhưng cha không nói được”.
Hai hàng nước mắt lăn dài trên má ông.
Tôi òa khóc nức nở. Cha đưa đôi tay gầy guộc vuốt tóc tôi và an ủi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được tình thương của cha dành cho mình vẫn nguyên vẹn như ngày tôi còn thơ bé.
Tình thương của đấng sinh thành dành cho con cái luôn vô bờ và bền bỉ. Nhưng không phải lúc nào ta cũng hiểu hết. Có khi ta hờn giận, trách móc vì cha mẹ không thể đáp ứng điều mình mong muốn, mà không biết sau đó có thể là những câu chuyện cảm động. Hãy yêu thương và quan tâm đến cha mẹ, bởi dù chuyện gì xảy ra, tình yêu họ dành cho bạn vẫn luôn còn đó.