Chúng ta không cần phải hoàn hảo!

Con người chúng ta dường như ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ: “Mình phải hoàn hảo”. Có lẽ chính suy nghĩ ấy đã khiến không ít lần ta than rằng đời là bể khổ. Ta luôn đấu tranh với bản thân để trở nên tốt đẹp hơn, nhưng đã là con người thì không ai thập toàn. Khi phạm sai lầm, ta bị dằn vặt, lo sợ không còn được tôn trọng hay tin tưởng. Sai lầm chỉ thật sự hữu ích khi nó thúc đẩy ta tiến lên; ngược lại, nó có thể làm con người tê liệt trong mặc cảm vô dụng, bất tài.
Chuyện kể rằng ngày xưa có một vòng tròn. Nó rất tự hào về thân hình của mình, tròn trịa hoàn hảo đến từng milimét. Nhưng một buổi sáng thức dậy, nó bỗng thấy mình mất đi một góc lớn hình tam giác.
Buồn bã, vòng tròn lên đường tìm mảnh vỡ đã mất. Vì không còn hoàn hảo, nó lăn rất chậm. Nhờ vậy, nó bắt đầu ngắm nhìn những bông hoa dại bên đường, trò chuyện với sâu bọ và tận hưởng ánh nắng mặt trời ấm áp. Nó tìm được nhiều mảnh vỡ, nhưng chẳng mảnh nào vừa. Nó vẫn tiếp tục tìm kiếm. Một ngày nọ, nó gặp được mảnh hoàn toàn khớp với mình. Vòng tròn vui đến run lên. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ vào rồi lăn đi.
Nhưng lạ thay, nó lăn nhanh quá. Nhanh đến nỗi những bông hoa nhòe đi trong mắt, tiếng trò chuyện bị gió cuốn mất. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh đã khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó liền dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chậm rãi lăn tiếp.
Bài học mà vòng tròn gửi đến chúng ta là: đôi khi, khi mất đi một điều gì đó, con người lại tìm thấy sự hoàn thiện theo một cách khác. Người có đủ mọi thứ trên đời chưa chắc đã giàu có. Họ có thể không biết thế nào là ước mơ, hy vọng, hay sự nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Họ cũng có thể không hiểu cảm giác hạnh phúc khi có ai đó yêu thương và trao cho mình điều mình tha thiết mong đợi.
Cuộc sống không phải là cái bẫy chờ ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống giống như một mùa bóng, nơi đội mạnh nhất cũng có thể thua, còn đội yếu nhất vẫn có những khoảnh khắc huy hoàng. Mục tiêu của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.
Hãy biết chấp nhận sự bất toàn như một phần tất yếu của con người. Khi ta đủ can đảm để yêu thương, đủ mạnh mẽ để tha thứ, đủ rộng lượng để chia sẻ hạnh phúc với người khác và đủ sáng suốt để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc quanh mình, khi ấy ta đã chạm đến sự toàn mỹ mà nhiều người chỉ dám mơ ước.