Tiết kiệm nước
Một tối thứ Sáu, tôi đang nằm thoải mái trên giường, cầm cuốn tiểu thuyết trên tay thì nghe tiếng vòi nước trong bếp bật lên. Rõ ràng có ai đó trong nhà muốn uống nước trước khi đi ngủ. Thường thì âm thanh ấy sẽ trôi tuột qua tai tôi, nhưng tối nay thì khác. Suốt mấy tuần qua, kể từ khi tôi giảng giải cho hai con về việc tiết kiệm, đặc biệt là tiết kiệm điện và nước, tôi trở nên nhạy cảm lạ thường với từng chiếc quạt đang chạy, từng giọt nước nhỏ xuống, thậm chí cả tiếng xả nước trong nhà vệ sinh.
Bất cứ ai từng phải trả hóa đơn sinh hoạt gia đình đều hiểu mùa hè nóng bức là kẻ thù của ngân sách. Tiền nước hằng tháng có thể bị cuốn thẳng xuống cống, theo đúng nghĩa đen, còn hóa đơn điện thì đủ sức thiêu rụi cả những chiếc ví rủng rỉnh nhất.
Vì thế, tôi tự thấy quyết định đặt ra nội quy là vô cùng đúng đắn: ra khỏi phòng phải tắt đèn và quạt trần; không được lãng phí nước; giữ máy điều hòa ở mức 26 độ C; tắt tivi khi không xem. Những quy định đơn giản thế kia, tôi tin chắc cả nhà sẽ thực hiện được.
Đêm ấy, tôi tạm quên tiếng nước đang chảy ào ào để tiếp tục chìm vào trang sách. Đọc xong một chương, tôi thoát khỏi thế giới tưởng tượng và chợt nghe rõ mồn một âm thanh từ bếp vọng ra: vòi nước vẫn đang xối không ngừng.
Không thể chấp nhận được! Ít nhất năm phút đã trôi qua kể từ khi vòi nước được mở, vậy mà nó vẫn chưa chịu ngừng. Tôi nổi giận, chỉ muốn bắt ngay người đã ngang nhiên vi phạm quy định số hai: không được lãng phí nước.
Tôi bật dậy khỏi giường, định lao thẳng vào bếp để trách mắng kẻ phạm lỗi thì chợt nhận ra mình ăn mặc quá sơ sài, không đủ uy nghiêm cho bài thuyết giáo sắp tới. Vì vậy, tôi chỉ thò đầu ra khỏi phòng và thấy cậu con trai mười tuổi, Christopher. Không kìm được, tôi hét lên: “Con đang làm cái quái gì thế? Con định đổ luôn đồng xu cuối cùng của chúng ta xuống cống à?”.
Tôi chậm chạp quay lại giường, hài lòng vì câu vừa nói, khoác thêm áo ngoài để chuẩn bị “thừa thắng xông lên”. Nhưng ngay lập tức, tôi nghe thấy một âm thanh khác từ bếp vọng ra. Không còn là tiếng nước chảy, vì vòi đã được khóa ngay sau bài lên lớp hùng hồn của tôi.
Trời ơi, âm thanh ấy còn tệ hơn tiếng nước chảy. Đó là tiếng nức nở bị cố kìm lại.
Tôi vội mặc quần, chạy ào vào bếp. Cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi thắt lại.
Con trai tôi đang cẩn thận lau mặt bếp, nước mắt hòa lẫn với nước lau kính rơi xuống bệ. Tôi nhìn quanh căn bếp mà trước đó tôi đã quá mệt để dọn dẹp trước khi đi ngủ. Giờ đây nó sạch bong. Đĩa muỗng được xếp gọn, mặt bếp sáng bóng, bồn rửa trắng tinh, cả lò vi sóng cũng không còn dấu vân tay.
Sững sờ vì Christopher đã làm tất cả một mình và thấy ghét chính mình vô cùng, tôi bước đến bên con, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng.
“Mẹ xin lỗi con. Mẹ sai rồi, sai thật kinh khủng”, tôi thì thầm, nước mắt nóng hổi rơi xuống lưng con.
“Không sao đâu, mẹ”, Christopher đáp yếu ớt. “Con hiểu mà”.
Sự lễ phép và lòng dễ tha thứ của con đã làm hành động hồ đồ của tôi trở nên nhỏ bé đến đáng xấu hổ.
Ai mới là người lớn ở đây? Tôi tự hỏi khi xoay mặt con về phía mình.
“Tha lỗi cho mẹ nhé”, tôi nói gần như van nài. “Đáng lẽ mẹ phải xem chuyện gì đang xảy ra trước khi nổi giận vô cớ. Lẽ ra mẹ phải tin con. Mẹ sai rồi”.
Cái ôm của thằng bé thật mạnh. Chúng tôi ôm nhau thật lâu: con cố tha thứ, còn tôi chìm trong hối lỗi.
“Christopher”, cuối cùng tôi nói, “con đã dạy mẹ phải chậm lại và cẩn trọng hơn trước khi trách mắng hay kết tội ai. Con dạy mẹ đừng chủ quan về mọi chuyện. Con cho mẹ hiểu thêm về tính cách của con và về lòng tin”.
Nó im lặng nhận lời xin lỗi của tôi.
“Tối nay nóng quá phải không con?”, tôi nói, cố tạo ra một điều gì đó vui vẻ hơn, rồi chợt reo lên: “Mặc đồ bơi vào đi con!”.
Christopher nhìn tôi dò hỏi, nhưng rồi cũng làm theo dù đồng hồ trong bếp đã chỉ nửa đêm. Hai phút sau, chúng tôi kéo thiết bị tưới tự động ra sân sau. Hai mẹ con chạy vòng quanh, cười khúc khích, vừa tắm mát vừa làm những trò ngớ ngẩn nhất.
Cuối cùng, Christopher hỏi điều tất nhiên phải hỏi: “Thế còn hóa đơn nước thì sao mẹ? Chắc sẽ nhiều lắm đấy”.
“Nước ư? Chuyện vớ vẩn thôi”, tôi đáp, giơ vòi cho tia nước bắn thẳng vào gáy mình. “Tiền không phải là tất cả đâu, con yêu. Con quan trọng hơn mấy tờ giấy xanh đó nhiều”.
Ánh trăng phủ sắc vàng lên gương mặt con, và tôi thấy một giọt nước trào nơi khóe mắt nó. Có thể đó chỉ là nước từ mái tóc ướt chảy xuống, nhưng điều đó không quan trọng. Điều đáng nói là Christopher bước đến bên tôi, thì thầm: “Con yêu mẹ”.
Đêm đó, chúng tôi nhảy nhót ngoài trời suốt cả giờ, mặc cho nước chảy xuống cống. Cuối tháng, khi hóa đơn đến, tôi bình thản trả tiền với một cảm giác nhẹ nhõm khó tả. Tôi đã hiểu một sự thật giản dị: con người thường phạm lỗi; nhưng được con tha thứ mới thật thiêng liêng.