Cô giáo

Sự nhẫn nại của tôi sắp cạn. Chẳng lẽ ngày nào tôi cũng phải nhắc Nicole đem trả cuốn truyện tranh mà cô bé đã mượn của trường. Đã hơn ba tuần nay, hễ tôi hỏi tới là cô bé lại cúi mặt nhìn xuống đất, lúng búng trong miệng: “Xin lỗi cô, con quên mang theo”. Đã mấy lần tôi định tới nhà Nicole đòi lại cuốn sách của trường. Gọi là trường nhưng thực sự chỉ là một lớp dạy chữ miễn phí, được mở ra ở một vùng quê châu Phi hẻo lánh. Một hội đoàn từ thiện đã thuê tôi, một cô giáo mới ra trường, đến đây đứng lớp.

Học trò của tôi là con cái của những người nông dân suốt ngày cặm cụi trên những cánh đồng ngô cháy nắng. Đa số trẻ con ở đây phải ở nhà trông em, lo nấu nướng hoặc ra đồng giúp cha mẹ từ sáng đến tối. Chỉ chừng hai chục đứa được cha mẹ cho đi học ở chỗ chúng tôi. Cuộc sống ở đây thật chán, tôi chỉ mong cho hết hạn hợp đồng để thoát khỏi nơi này.

Sau khi học hết bảng chữ cái và biết ráp vần, Nicole được thưởng. Chúng tôi cho con bé mượn một cuốn truyện tranh chữ in thật to, dày chừng hơn chục trang, trong một tuần phải trả. Vậy mà Nicole cứ lần lữa. Bực mình, một hôm tôi dọa rằng nếu làm mất sách sẽ bị đuổi học, con bé nghe vậy hốt hoảng đáp: “Em thề là sách không bị mất, chỉ tại em quên”.

Tối hôm đó, mất hai giờ đồng hồ vượt qua mấy quãng đồng trống tối tăm, tôi tìm đường đến xóm nhà Nicole. Người ta chỉ cho tôi một túp lều vách đất, mái tranh. Bước đến sát cánh cửa đan bằng thân sậy khép hờ, tôi nghe thấy những tiếng ê a ngập ngừng: “Bà… tờ… iê nờ iên… tiên… bà tiên…”. “Bà tiên hiện ra và bảo… Đọc lại nào. Chậm thôi”, một giọng trẻ con khác ra chiều bảo ban.

Tôi nhìn qua khe cửa. Khoảng sáu bảy đứa trẻ đầu tóc xoăn tít ngồi xếp bằng quanh bếp lửa. Cạnh chúng là một người phụ nữ trẻ và một bà lão. Ngón tay lần theo cuốn sách (chính là cuốn truyện tranh mà Nicole mượn ở trường không chịu trả suốt mấy tuần nay), hai người lớn chụm môi cố vật lộn với mấy tiếng “i ê nờ iên” đang mắc kẹt trong cổ họng. Đám trẻ con đã đọc xong câu văn, ngóng cổ chờ hai người phụ nữ đánh vần nốt. “Cô giáo” Nicole đang háo hức chỉ bảo “học trò”.

“Khi cháu nó khoe đã đọc được sách, tôi không tin”, người mẹ trẻ đến mức đáng kinh ngạc của Nicole phân bua, khi tôi đã vào nhà. “Ông bà tôi, cha mẹ tôi, rồi tới các anh các chị tôi không ai biết chữ cả. Tôi cũng không nốt. Mới mười bốn tuổi tôi đã sinh Nicole, thời gian đâu mà học”, người phụ nữ trẻ lấy chiếc khăn lau mồ hôi lấm tấm trên cánh mũi. “Nó bảo, mẹ và bà cứ thử xem, con chỉ cho. Rồi nó rủ thêm mấy đứa con nhà hàng xóm cùng học. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ có bao giờ tôi mơ được học chữ. Giờ tôi biết khá khá rồi đấy. Tôi đọc cô giáo nghe thử nhé”, bà của Nicole ngượng nghịu nhìn xuống cuốn sách lấm lem nhọ nồi.

Cũng như ở trên lớp, Nicole lại cúi gằm mặt xuống đất. Nó thì thào qua tiếng nấc: “Con xin cô, cô đừng mách. Con không muốn bị đuổi học”. Và nó tròn mắt ngạc nhiên trước câu trả lời nghẹn ngào của tôi: “Ồ không, Nicole. Người đáng bị đuổi học là cô mới phải”.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Bí mật của thiên đàng và địa ngục

Bí mật của thiên đàng và địa ngục

Vị sư già ngồi lặng bên vệ đường. Đôi mắt ông khép hờ, hai chân xếp bằng, hai bàn tay đặt nhẹ trên đùi. Trong sự tĩnh lặng của thiền định, ông cứ an nhiên ngồi như thế. Bất chợt,...
Cho và Nhận

Cho và Nhận

Một hôm, một sinh viên trẻ đi dạo cùng vị giáo sư của mình. Ông là người được sinh viên trìu mến gọi là “người bạn của sinh viên” bởi sự gần gũi, nhân hậu và luôn quan tâm đến học...
Bốn bà vợ của nhà vua

Bốn bà vợ của nhà vua

Ngày xưa, có một vị vua giàu có cai trị một vương quốc hùng mạnh. Ông có bốn người vợ, ai cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất, luôn chiều chuộng mọi ý thích của bà và...
Người sẵn sàng sưởi ấm trái tim ta

Người sẵn sàng sưởi ấm trái tim ta

“Reng… reng”, tiếng chuông ra chơi vang lên, âm thanh mà học trò nào cũng chờ đợi. Như thường lệ, nhỏ sẽ chạy sang tìm tôi để tán dóc. Tôi và nhỏ học chung lớp suốt ba năm, nhưng...
Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

Trong ngày cưới, tôi đã bế vợ mình trên tay. Xe hoa dừng trước tổ ấm của hai đứa, đám bạn thân nhất quyết bắt tôi phải bế nàng ra khỏi xe và đưa vào nhà.Khi ấy, nàng là cô dâu tròn...
Bản năng

Bản năng

Một người đàn ông nhìn thấy con bò cạp đang chới với dưới nước.Ông quyết định đưa tay ra cứu nó, nhưng con bò cạp lập tức cắn ông.Dù vậy, ông vẫn cố vớt nó lên khỏi mặt nước, và...
Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa tự giới thiệu với cả lớp rồi dành thời gian để sinh viên làm quen với nhau. Khi tôi đứng dậy nhìn quanh, bỗng cảm thấy một bàn tay dịu...
Chú chim sáo xanh

Chú chim sáo xanh

Ngày xưa, có một cậu bé vui vẻ và vô tư. Cậu có một người bạn nhỏ rất dễ thương: một chú chim sáo màu xanh. Hai người thân thiết lắm; mỗi lần cậu đi đâu, chú chim cũng bay líu ríu...
0.22579 sec| 867.602 kb