Tại sao con cúi dúi còn có thể sinh tồn được đến ngày nay?

Con cúi dúi cùng với lừa, ngựa, tê giác... đều thuộc nhóm động vật có vú móng lẻ. Cúi dúi còn tồn tại đến ngày nay gồm bốn loài: cúi dúi Mã Lai, cúi dúi Nam Mỹ, cúi dúi rừng và cúi dúi Trung Mỹ. Nhiều đặc điểm của chúng hoàn toàn giống với cúi dúi hóa thạch thời cổ, vì vậy cúi dúi là một trong những loài cổ xưa nhất của nhóm móng lẻ. Ngày nay, cúi dúi chỉ còn lại số ít ở một vài khu vực châu Mỹ và Đông Nam Á, số lượng rất ít và đặc biệt quý hiếm, nên chúng còn được gọi là “hóa thạch sống”.
Cúi dúi không có răng sắc như đoản kiếm, không có móng vuốt nhọn, cũng không có sừng cứng để tự vệ, vậy mà vẫn được xem là “hóa thạch sống” tồn tại đến tận ngày nay. Đây thật sự là một kỳ tích lớn trong vương quốc loài thú.
Khi khảo sát loài cúi dúi, các nhà khoa học phát hiện chúng chọn nơi nghỉ ngơi dựa trên hai nguyên tắc: một là phải có rừng rậm rạp, hai là phải gần những vùng nước như hồ, ao... dù chúng cũng có thể sống ở vùng núi cao. Sự lựa chọn ấy rất có quy luật, bởi thức ăn chính của cúi dúi là thực vật trên cạn và thực vật thủy sinh, nên môi trường rừng gần nước giúp chúng dễ kiếm thức ăn. Quan trọng hơn, do không có vũ khí tự vệ, cúi dúi chọn sống gần nước để có thể lặn sâu trốn tránh nguy hiểm. Người ta biết rằng cúi dúi bơi rất giỏi, không chỉ bơi nhanh mà còn có thể lặn xuống đáy nước trong một thời gian khá dài, biến mặt nước thành “nơi lánh nạn” của mình.
Thính giác và khứu giác của cúi dúi đều rất nhạy, thị giác cũng không kém. Chỉ cần phát hiện “tín hiệu” nguy hiểm, chúng có thể lập tức từ trong rừng chạy nhanh về phía có nước, rồi trượt từ bờ sông hoặc sườn núi xuống và lặn ngay để thoát thân. Chính nhờ những bản lĩnh sinh tồn độc đáo ấy mà cúi dúi mới có thể tồn tại đến ngày nay.