Con đã lớn thật rồi!

Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang giận mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì dịu dàng hỏi:
- Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?
- Nhưng... cháu chưa... xin phép mẹ.
- Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi, cháu ăn với dì một chút cho vui!
Thật ra cô bé cũng đã đói. Nhưng khi vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang phải ăn cơm một mình ở nhà. Ăn xong, hai dì cháu cùng dọn dẹp và trò chuyện. Cô bé không quên cảm ơn dì.
Dì âu yếm bảo:
- Cháu ngoan lắm, biết cảm ơn dì. Vậy những ngày nào cháu cũng ăn cơm nóng, canh ngọt mẹ nấu, cháu có cảm ơn mẹ không?
Cô bé lặng im.
Dì nói tiếp:
- Dì đoán là cháu đang giận dỗi mẹ. Bây giờ cháu mau về nhà đi, mẹ cháu đang lo lắm đấy.
Cô bé vội chạy về. Mẹ đã đứng ngoài cửa chờ em. Cô bé lao đến ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:
- Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!
Người mẹ ngạc nhiên, hôn lên má con và bảo:
- Ôi, con gái của mẹ! Con đã lớn thật rồi!