Đôi cánh thiên thần

Ngày xưa, có một cậu bé luôn mặc cảm vì trên lưng cậu có hai vết sẹo rất rõ, kéo dài từ bả vai xuống tận eo, phần da nhăn nhúm lại. Vì thế, cậu bé luôn thấy xấu hổ về bản thân mình.
Ngày ngày đi học, cậu đều sợ bị bạn bè phát hiện. Đến giờ thể dục, khi mọi người háo hức thay chiếc áo trắng tinh còn chưa thấm mồ hôi, cậu lại trốn vào một góc sân, vội vàng thay áo để không ai nhìn thấy lưng mình.
Thời gian dài trôi qua, rồi điều cậu lo sợ nhất cũng xảy ra.
“Ôi, gớm quá!”, “A... quái vật!”, “Ôi, thật khủng khiếp!”
Những lời vô tâm ấy làm cậu bé tổn thương sâu sắc. Cậu vừa khóc vừa chạy vào lớp, trốn tránh tất cả. Từ đó, cậu không bao giờ bước ra khỏi lớp trong giờ thể dục nữa.
Sau sự việc ấy, mẹ cậu dịu dàng nắm tay con đến gặp cô chủ nhiệm. Cô là một giáo viên đôn hậu. Người mẹ kể rằng khi mới sinh, cậu bé mắc bệnh rất nặng, gần như không còn hy vọng. Nhưng gia đình không đành lòng bỏ cuộc và quyết cứu con bằng mọi giá. Sau một ca phẫu thuật vô cùng khó khăn, đứa trẻ được cứu sống, nhưng từ đó trên lưng để lại hai vết sẹo lớn. Nói đến đây, người mẹ run run bật khóc.
Đến giờ thể dục hôm sau, cậu bé xuất hiện ở một góc tối với chiếc áo thể dục. Các bạn nhỏ khác nhìn thấy và lại ngây thơ thốt lên những lời vô tâm:
- Ôi, thật đáng sợ! Trên lưng cậu ấy có hai con trùng to lắm!
Đúng lúc đó, cô giáo đi ngang qua. Các bạn nhỏ vây lấy cô và kể về vết sẹo.
Cô giáo tiến đến gần cậu bé, đặt nhẹ tay lên bờ vai gầy nhỏ ấy rồi mỉm cười nói:
- Trước đây cô định kể cho các con nghe một câu chuyện, nhưng xem ra cô phải kể ngay bây giờ.
Các bạn nhỏ lại vây quanh cô. Cô giáo nhẹ nhàng kéo chiếc áo của cậu bé lên, để lộ hai vết sẹo lớn.
- Đây là một truyền thuyết. Ngày xưa, các thiên thần trên trời bay xuống và hóa thân thành những bạn nhỏ như chúng ta. Tất nhiên, có thiên thần nhanh nhẹn kịp tháo đôi cánh của mình ra. Nhưng cũng có thiên thần hơi chậm, chưa kịp tháo hết đôi cánh nên để lại hai vết như thế này.
- Vậy đó là cánh của thiên thần hả cô?
- Đúng vậy! – cô giáo mỉm cười.
Bỗng một bạn gái lên tiếng:
- Thưa cô, chúng con có thể sờ vào chúng không?
Từ nãy đến giờ, cậu bé cứ đứng lặng người, nước mắt rơi. Cô giáo lại mỉm cười nói:
- Chúng ta phải xin phép vị thiên thần nhỏ của mình chứ?
Im lặng một lúc, cậu bé lấy lại bình tĩnh rồi đáp:
– Vâng, được ạ!
Các bạn nhỏ vây quanh cậu, lần lượt chạm vào “đôi cánh” ấy. “Ôi, tuyệt thật, con đã sờ được cánh của thiên thần rồi!”
Năm tháng trôi qua, cậu bé ngày nào đã lớn lên rất nhiều. Cậu vẫn thầm cảm ơn cô giáo vì đã trao cho mình một niềm tin mới, một nghị lực mới. Lên cấp ba, cậu mạnh dạn tham gia giải bơi lội cấp thành phố và đạt giải Á quân. Cậu dũng cảm chọn môn bơi lội vì luôn tin rằng vết sẹo trên lưng chính là món quà cô giáo năm xưa dành tặng bằng tất cả yêu thương: đôi cánh thiên thần.