Đôi cánh thiên thần

Đôi cánh thiên thần – Kho truyện cổ tích

Ngày xưa, có một cậu bé luôn mặc cảm vì trên lưng cậu có hai vết sẹo rất rõ, kéo dài từ bả vai xuống tận eo, phần da nhăn nhúm lại. Vì thế, cậu bé luôn thấy xấu hổ về bản thân mình.

Ngày ngày đi học, cậu đều sợ bị bạn bè phát hiện. Đến giờ thể dục, khi mọi người háo hức thay chiếc áo trắng tinh còn chưa thấm mồ hôi, cậu lại trốn vào một góc sân, vội vàng thay áo để không ai nhìn thấy lưng mình.

Thời gian dài trôi qua, rồi điều cậu lo sợ nhất cũng xảy ra.

“Ôi, gớm quá!”, “A... quái vật!”, “Ôi, thật khủng khiếp!”

Những lời vô tâm ấy làm cậu bé tổn thương sâu sắc. Cậu vừa khóc vừa chạy vào lớp, trốn tránh tất cả. Từ đó, cậu không bao giờ bước ra khỏi lớp trong giờ thể dục nữa.

Sau sự việc ấy, mẹ cậu dịu dàng nắm tay con đến gặp cô chủ nhiệm. Cô là một giáo viên đôn hậu. Người mẹ kể rằng khi mới sinh, cậu bé mắc bệnh rất nặng, gần như không còn hy vọng. Nhưng gia đình không đành lòng bỏ cuộc và quyết cứu con bằng mọi giá. Sau một ca phẫu thuật vô cùng khó khăn, đứa trẻ được cứu sống, nhưng từ đó trên lưng để lại hai vết sẹo lớn. Nói đến đây, người mẹ run run bật khóc.

Đến giờ thể dục hôm sau, cậu bé xuất hiện ở một góc tối với chiếc áo thể dục. Các bạn nhỏ khác nhìn thấy và lại ngây thơ thốt lên những lời vô tâm:

- Ôi, thật đáng sợ! Trên lưng cậu ấy có hai con trùng to lắm!

Đúng lúc đó, cô giáo đi ngang qua. Các bạn nhỏ vây lấy cô và kể về vết sẹo.

Cô giáo tiến đến gần cậu bé, đặt nhẹ tay lên bờ vai gầy nhỏ ấy rồi mỉm cười nói:

- Trước đây cô định kể cho các con nghe một câu chuyện, nhưng xem ra cô phải kể ngay bây giờ.

Các bạn nhỏ lại vây quanh cô. Cô giáo nhẹ nhàng kéo chiếc áo của cậu bé lên, để lộ hai vết sẹo lớn.

- Đây là một truyền thuyết. Ngày xưa, các thiên thần trên trời bay xuống và hóa thân thành những bạn nhỏ như chúng ta. Tất nhiên, có thiên thần nhanh nhẹn kịp tháo đôi cánh của mình ra. Nhưng cũng có thiên thần hơi chậm, chưa kịp tháo hết đôi cánh nên để lại hai vết như thế này.

- Vậy đó là cánh của thiên thần hả cô?

- Đúng vậy! – cô giáo mỉm cười.

Bỗng một bạn gái lên tiếng:

- Thưa cô, chúng con có thể sờ vào chúng không?

Từ nãy đến giờ, cậu bé cứ đứng lặng người, nước mắt rơi. Cô giáo lại mỉm cười nói:

- Chúng ta phải xin phép vị thiên thần nhỏ của mình chứ?

Im lặng một lúc, cậu bé lấy lại bình tĩnh rồi đáp:

– Vâng, được ạ!

Các bạn nhỏ vây quanh cậu, lần lượt chạm vào “đôi cánh” ấy. “Ôi, tuyệt thật, con đã sờ được cánh của thiên thần rồi!”

Năm tháng trôi qua, cậu bé ngày nào đã lớn lên rất nhiều. Cậu vẫn thầm cảm ơn cô giáo vì đã trao cho mình một niềm tin mới, một nghị lực mới. Lên cấp ba, cậu mạnh dạn tham gia giải bơi lội cấp thành phố và đạt giải Á quân. Cậu dũng cảm chọn môn bơi lội vì luôn tin rằng vết sẹo trên lưng chính là món quà cô giáo năm xưa dành tặng bằng tất cả yêu thương: đôi cánh thiên thần.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Một cách xử sự

Một cách xử sự

Mr. Thomas là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ luôn đối xử thân thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ.Một hôm, ông thấy vợ mình, bà Thomas, sai người giúp việc đến cuối...
Bạn có bao nhiêu người bạn?

Bạn có bao nhiêu người bạn?

Một cụ già quay sang hỏi tôi: “Cô có bao nhiêu người bạn?” Tôi đáp: “Sao cụ lại hỏi vậy? Cháu có mười hay hai mươi người bạn gì đó, nhưng cháu chỉ nhớ tên được vài người thôi.”Cụ...
Cậu bé và chiếc lồng chim

Cậu bé và chiếc lồng chim

Một người đàn ông ngồi bên vệ đường với một chiếc lồng chim lớn. Một cậu bé để ý thấy trong lồng có đủ loại chim.“Ông tìm thấy những chú chim này ở đâu?” cậu bé hỏi.“Ồ, ở khắp nơi....
Những điều tôi học được từ cuộc sống

Những điều tôi học được từ cuộc sống

Tôi đã từng biết rằng quan tâm đến người khác là điều tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khó thể hiện nhất.Tôi đã từng học được rằng mỗi lần được chia sẻ nỗi đau với một người đang...
Hai người bạn

Hai người bạn

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, họ trò chuyện với nhau và rồi xảy ra một cuộc tranh cãi gay gắt.Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát vào mặt...
Sẽ luôn tìm được cách

Sẽ luôn tìm được cách

Cho đến năm tám tuổi, tôi vẫn nghĩ ngày chủ nhật được gọi là “Sunday” vì người ta dành ngày đó để ở ngoài trời. Tôi tin như vậy bởi những ngày chủ nhật của tôi luôn trôi qua ngoài...
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ

Đơn giản hãy gọi người là Mẹ

Có một em bé sắp chào đời. Em hỏi Thượng Đế:– Người ta nói ngày mai Ngài sẽ đưa con xuống trần gian. Nhưng con nhỏ bé và bất lực thế này, làm sao con sống nổi ở đó?Thượng Đế đáp:–...
Bó hoa hồng tặng mẹ

Bó hoa hồng tặng mẹ

Anh dừng lại trước tiệm hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách nơi anh ở khoảng 300 km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh...
0.32480 sec| 870.727 kb