Vì sao học sinh cấp 1-2 không nên đi giày cao gót?

Chân là nền tảng của cơ thể, không chỉ phải gánh trọng lượng toàn thân mà còn đảm nhiệm việc đi lại và nhảy. Giày là vật bảo vệ bàn chân, giúp bước đi ổn định và giữ ấm. Giày cao gót có thể làm vóc dáng trông thanh mảnh hơn và tăng vẻ yểu điệu của người phụ nữ. Vì muốn làm đẹp, không ít học sinh cũng muốn đi giày cao gót. Thực ra, đối với học sinh cấp 1-2, cơ thể còn đang phát triển, việc đi giày cao gót lợi ít hại nhiều, thậm chí có thể ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.
Giày cao gót là loại giày có gót cao hơn 3 cm. Vì gót vừa cao vừa nhỏ, trọng lượng toàn thân bị dồn vào một điểm nhỏ. Ở học sinh cấp 1-2, vòm bàn chân chưa phát triển hoàn thiện; các em lại hiếu động, nên dễ làm tổn thương bàn chân, mắt cá, cơ và dây chằng ở bàn chân. Nếu đi lâu, bàn chân và thắt lưng có thể đau mỏi. Gót giày quá cao còn khiến xương gót chân có khuynh hướng chùn xuống, phá hoại vòm chân và dễ tạo thành chứng chân bằng. Không những vậy, giày cao gót còn ép các ngón chân dồn về đầu mũi giày nhọn, bị bóp nghẹt, lâu ngày dẫn đến bệnh ở ngón chân và tạo các mắt gà trên mu bàn chân.
Nghiêm trọng hơn, nếu đi giày cao gót lâu ngày, thân thể bị đổ về phía trước, cột sống vùng thắt lưng phải cong lại một cách không tự nhiên để giữ thăng bằng. Hậu quả là cơ thắt lưng mệt mỏi, đau nhức; có khi xương chậu bị dị dạng, ảnh hưởng đến việc sinh đẻ sau này.
Qua đó có thể thấy học sinh cấp 1-2 không nên đi giày cao gót. Các nhà khoa học cho rằng gót giày của các em không nên cao quá 3 cm; phần mặt giày nên được tạo hình phù hợp với vòm bàn chân, giúp lòng bàn chân chịu lực đều và khi đi không thấy khó chịu. Tuy vậy, gót giày quá thấp cũng có thể khiến cơ bắp chân căng thẳng, dễ mệt mỏi; đi bộ lâu sẽ cảm thấy cơ chi dưới mỏi và yếu.