Không chịu buông tay

Vài năm trước, trong một ngày hè ở Florida, một cậu bé quyết định ra con sông gần nhà để bơi. Trời nóng, nước sông mát, cậu vui sướng lao xuống, bơi ra giữa dòng mà không hề biết một con cá sấu đang lặng lẽ tiến lại phía sau.
Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà. Nhìn qua cửa sổ, bà hoảng hốt thấy con cá sấu mỗi lúc một đến gần con trai mình. Trong nỗi sợ tột độ, bà lao ra ngoài, chạy nhanh hơn bao giờ hết, vừa chạy vừa hét gọi con. Nghe tiếng mẹ, cậu bé quay lại và phát hiện con cá sấu, rồi vội bơi ngược về phía bờ. Nhưng đã quá muộn. Đúng lúc cậu vừa đến bờ, con cá sấu đớp lấy chân cậu. Từ trên bờ, người mẹ chậm chỉ một giây, chộp được cánh tay con. Một cuộc giằng co không cân sức bắt đầu. Con cá sấu khỏe hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ có tình thương quá lớn và nhất quyết không buông tay.
Đúng lúc ấy, một bác nông dân đi ngang qua, nghe tiếng kêu cứu nên vội lấy một chiếc gậy lớn lao đến cùng chống lại con cá sấu. Cuối cùng, con cá sấu phải thả chân cậu bé.
Sau nhiều tuần nằm viện, cậu bé được cứu sống. Nhưng trên chân cậu có một vết sẹo rất lớn, trông thật đáng sợ, dấu tích của lần bị cá sấu tấn công.
Khi cậu bé đã bình phục, một phóng viên đến gặp và hỏi liệu cậu có thể cho xem vết sẹo không. Cậu bé kéo ống quần lên để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Người phóng viên nói rằng hẳn cậu sẽ không bao giờ quên vết sẹo này.
– Không đâu, chú hãy nhìn tay cháu đã! – cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên cánh tay cậu là những vết sẹo sâu và dài, dấu móng tay của mẹ cậu khi bà dồn tất cả sức lực và tình thương để giữ lại đứa con trai yêu quý. Cậu nói với phóng viên:
– Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên. Cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay.