Ngậm miệng lại và dang rộng tay ra
Bạn tôi gọi điện báo một tin như sét đánh: con gái cô ấy có thai ngoài ý muốn.
Cô kể lại cảnh tượng kinh khủng khi con gái thú nhận chuyện ấy với hai vợ chồng. Họ trách móc, đổ lỗi cho nhau, mọi câu hỏi đều xoay quanh một điều: “Làm sao chuyện đó lại có thể xảy ra?”. Tôi thấy chua xót cho gia đình họ. Người cha, người mẹ nghĩ mình bị phản bội; còn cô con gái thì cảm thấy bị đối xử trịch thượng. Tôi có thể làm gì để giúp họ lấp đầy hố ngăn cách ấy?
Quá bối rối trước tình huống đó, tôi làm điều mình vẫn thường làm mỗi khi không thể suy nghĩ sáng suốt: gọi điện cho mẹ. Bà nhắc lại lời khuyên mà tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần suốt những năm qua. Ngay lập tức, tôi viết thư cho cô bạn và chia sẻ lời mẹ dặn: Khi con cái gặp rắc rối, hãy ngậm miệng lại và dang rộng tay ra.
Tôi cũng đã cố làm theo lời khuyên ấy khi các con tôi lớn lên. Với 5 đứa con sinh liền trong sáu năm, không phải lúc nào tôi cũng thành công. Dĩ nhiên, tôi có cái miệng to và rất ít kiên nhẫn.
Tôi nhớ hồi Kim, đứa con lớn nhất, lên bốn tuổi. Cháu làm vỡ chiếc đèn ngủ trong phòng. Khi đã chắc cháu không bị thương, tôi liền mắng một tràng rằng chiếc đèn ấy là đồ cổ, rằng gia đình tôi đã giữ gìn nó qua ba đời, rằng lẽ ra cháu phải cẩn thận hơn, và làm sao lại để chuyện xảy ra đến nông nỗi này. Bất chợt, tôi nhìn thấy nỗi sợ hãi trên gương mặt con bé: đôi mắt mở to, môi run run, đôi chân như muốn chạy trốn. Tôi nhớ ngay lời mẹ dặn, liền ngậm miệng lại và dang rộng tay ra.
Kim lập tức nhào vào lòng tôi, nức nở: “Con xin lỗi…”. Chúng tôi ngồi trên giường ôm chặt lấy nhau thật lâu. Tôi hiểu mình cần vỗ về và xoa dịu con, không được để con nghĩ, dù chỉ trong một khoảnh khắc, rằng chiếc đèn quan trọng với tôi hơn con bé.
“Mẹ cũng xin lỗi, Kim”, tôi thì thầm khi con đã bình tĩnh. “Con quan trọng hơn cây đèn rất nhiều. Mẹ vui vì con không bị chảy máu”.
May thay, con bé tha thứ cho tôi. Không còn vướng mắc nào sót lại sau vụ chiếc đèn vỡ. Nhưng từ đó, tôi nhận ra tốt nhất là nên giữ miệng, thay vì bùng nổ trong cơn giận dữ, thất vọng và thiếu sáng suốt.
Khi các con bước vào tuổi vị thành niên, cả năm đứa gần như cùng lúc, chúng cho tôi vô số cơ hội thực tập lời khuyên của mẹ: cãi vã với bạn bè, gặp rắc rối, không có bạn nhảy trong buổi khiêu vũ ở trường, bị phạt vì vi phạm giao thông, thậm chí còn có cả trò làm thí nghiệm cho bom nổ. Thú thật, lời dặn của mẹ không phải lúc nào cũng xuất hiện đầu tiên trong tâm trí tôi khi giáo viên hay thầy hiệu trưởng gọi về nhà. Sau khi bị mắng vốn ở trường, đôi lúc tôi vẫn trút cơn giận trong xe trên đường về nhà.
Tuy nhiên, khi sực nhớ lời mẹ, tôi liền ngưng những lời châm chích, mỉa mai, những câu xin lỗi mát mẻ hoặc các hình phạt thiếu thực tế. Sự biến chuyển thật kỳ diệu khi bạn ôm con thật chặt, dù đó đã là một đứa trẻ lớn tồng ngồng. Khi giữ cái lưỡi mình lại, tôi lắng nghe được nỗi sợ hãi, giận dữ và sự hối hận của con. Chúng không cần tự vệ vì tôi không mắng nhiếc. Chúng thừa nhận sai lầm và biết rằng dù thế nào, chúng vẫn được yêu thương. Chúng tôi chuyển từ câu hỏi “tại ai mà nên nỗi” sang “bây giờ chúng ta nên làm gì”.
Giờ đây, các con tôi đều đã trưởng thành, gần như đã lập gia đình riêng. Vài tháng lại có một đứa về thăm tôi và thổ lộ: “Mẹ, con đã làm một điều ngu ngốc…”.
Sau cái ôm, chúng tôi ngồi bên bàn ăn. Tôi lắng nghe và gật đầu suốt cả tiếng đồng hồ, trong khi đứa con tuyệt vời của tôi sụt sịt kể về tình thế tiến thoái lưỡng nan của nó. Khi đứng lên, tôi nhận được một cái ôm thật chặt đến nghẹt thở.
“Cám ơn mẹ. Con biết mẹ sẽ giúp con giải quyết chuyện này mà”.
Thật kỳ diệu! Tôi đã sáng suốt biết bao khi biết ngậm miệng lại và dang rộng tay ra.