Niềm tin #2

Niềm tin – Kho truyện cổ tích | Đọc và nghe truyện cổ tích miễn phí

Cách đây vài năm, một giáo viên phổ thông được thuê để dạy riêng cho những học sinh phải nằm viện. Nhiệm vụ của cô là kèm cặp cho các em khỏi mất bài, để có thể theo kịp chúng bạn khi xuất viện.

Ngày nọ, một cú điện thoại giao việc gọi tới. Như thường lệ, cô ghi lại tên học sinh, địa chỉ bệnh viện, số phòng và nghe giáo viên đầu dây bên kia dặn dò:

– Hiện lớp chúng tôi đang học bài Danh từ và Trạng từ. Tôi rất biết ơn nếu cô kèm em làm hết bài tập về nhà để đừng bị bỏ quá xa.

Mãi tới lúc đứng trước cửa phòng cậu bé, cô giáo mới biết em thuộc khoa phỏng của bệnh viện. Không ai báo trước cho cô biết điều gì đang chờ mình đằng sau cánh cửa đóng im ỉm, chỉ thấy người ta bắt cô phải mặc áo choàng và đội mũ kín mít để phòng tránh vi trùng. Y tá còn dặn dò cô cũng đừng chạm vào người hay giuờng của bệnh nhân, chỉ được đứng gần và nói qua chiếc mặt nạ. Chuẩn bị xong xuôi, cuối cùng cô hít một hơi thật sâu rồi hồi hộp bước vào.

Toàn thân cậu bé lở loét khủng khiếp, lộ vẻ đau đớn thảm khốc. Cô giáo kinh sợ đến nỗi không thốt nên lời, nhưng đã quá muộn để quay lại và bỏ chạy. Cố gắng mãi cô cũng mấp máy được vài lời:

– Cô là giáo viên biệt phái của bệnh viện, cô giáo của em nhờ cô tới giúp em học bài Danh từ và Trạng từ.

Cô cảm tưởng như hôm đó là một trong những buổi dạy tệ nhất trong đời mình.

Sáng hôm sau cô quay lại. Một chị y tá hỏi:

– Cô đã làm gì với cậu bé tội nghiệp đó vậy? – Rồi không để cô kịp thanh minh hay xin lỗi, chị tuôn luôn một tràng – Cô không hiểu hết đâu, chúng tôi đang lo sốt vó lên vì cậu bé, nhưng sau buổi học hôm qua thì thái độ của em thay đổi hoàn toàn. Em đã chịu tuân theo sự chữa trị của bác sĩ, không nổi loạn nữa và có vẻ muốn sống.

Sau này chính cậu bé ấy giải thích rằng trước khi gặp cô giáo cậu đã tuyệt vọng ghê gớm, chỉ ước được chết thôi. Mọi biến chuyển đều bén rễ từ một nhận thức vô cùng đơn giản: Niềm tin vào cuộc sống. Với những giọt nước mắt sung sướng nhạt nhòa trên má, cậu bé bị phỏng nặng đến nỗi mất hết cả nghị lực ấy lý giải như thế này:

– Có bao giờ người ta phái cô giáo đến dạy Danh từ và Trạng từ cho một cậu bé đang hấp hối đâu, phải không nào?

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Nhu nhược

Nhu nhược

Một hôm, tôi gọi cô Iulia Vasilievna, gia sư của bọn trẻ, vào phòng làm việc. Đã đến hạn thanh toán tiền công cho cô.– Cô ngồi xuống đi, cô Iulia Vasilievna – tôi nói – tôi sẽ trả...
Đừng chờ đợi

Đừng chờ đợi

Thuở nhỏ, tôi thường ao ước khi lớn lên chỉ cần có một ngôi nhà xinh xắn và một gia đình êm ấm là đủ hạnh phúc. Nhưng khi đã có được những điều ấy, tôi vẫn chưa thật sự thỏa mãn....
Thử nghĩ xem

Thử nghĩ xem

Sau buổi thử vai đầu tiên của Fred Astaire vào năm 1933, vị điều hành cuộc thi của MGM đã ghi nhận xét: “Không biết diễn! Hơi nhàm chán! Biết nhảy một chút!”. Astaire giữ tờ giấy...
Beautiful brown eyes

Beautiful brown eyes

Câu chuyện xảy ra tại một bệnh viện nhỏ ở một vùng quê hẻo lánh.Ở khoa hóa trị có một phụ nữ trẻ đang ở giai đoạn cuối của bệnh ung thư. Dù thường xuyên bị những cơn đau hành hạ,...
Tại sao phải nản lòng

Tại sao phải nản lòng

Một ngày nọ, khi đang lái xe về nhà sau giờ tan tầm, tôi dừng lại ở công viên gần nhà để xem một trận bóng chày tranh giải địa phương. Vừa ngồi xuống băng ghế cạnh sân, tôi hỏi một...
Hành khách thứ 3

Hành khách thứ 3

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu đến ga Tình Yêu: Sòng Phẳng, Ích Kỷ và Vị Tha. Mỗi người đều mang theo hai gói hành lý: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ lại khác nhau:Sòng...
Học cách thất bại

Học cách thất bại

Như bạn biết, bất kỳ ai cũng có thể nói cho bạn nghe cách để thành công. Có hàng nghìn cuốn sách viết về chủ đề ấy. Các kế hoạch và công thức luôn sẵn có để ai cũng có thể học...
Cây, lá và gió

Cây, lá và gió

CÂYTôi được gọi là Cây vì tôi rất thích vẽ cây. Suốt một thời gian dài, ở góc những bức tranh của mình, tôi luôn vẽ một cái cây nhỏ.Khi còn học dự bị đại học, tôi từng hẹn hò với 5...
0.30176 sec| 863.578 kb