Thử nghĩ xem

Sau buổi thử vai đầu tiên của Fred Astaire vào năm 1933, vị điều hành cuộc thi của MGM đã ghi nhận xét: “Không biết diễn! Hơi nhàm chán! Biết nhảy một chút!”. Astaire giữ tờ giấy ấy ngay phía trên lò sưởi trong nhà mình ở Beverly Hills.
Một chuyên gia từng nhận xét về Vince Lombardi: “Anh ta biết rất ít về bóng đá. Thiếu động cơ”.
Socrates từng bị gọi là “kẻ vô đạo đức, người làm hư hỏng thế hệ trẻ”.
Khi Peter J. Daniel học lớp 4, cô giáo của anh, bà Phillips, thường nói: “Peter J. Daniel, em dở quá, em chẳng làm được gì cả và em sẽ chẳng đạt được điều gì đâu”. Peter vẫn dốt đặc và mù chữ cho đến năm 26 tuổi. Một người bạn đã thức cùng anh suốt một đêm để đọc cho anh nghe cuốn “Suy nghĩ và làm giàu” (Think and Grow Rich). Về sau, Peter làm chủ khu phố nơi anh từng lớn lên và xuất bản cuốn sách “Bà Phillips, bà đã lầm!”.
Louisa May Alcott, tác giả “Những người đàn bà nhỏ” (Little Women), từng được gia đình khuyên nên đi làm hầu gái hoặc thợ may.
Beethoven chơi violin rất dở, và thay vì luyện tập đều đặn, ông lại chơi những bản nhạc do chính mình sáng tác. Thầy giáo của ông từng cho rằng ông không có cơ hội trở thành nhà soạn nhạc.
Cha mẹ của ca sĩ opera nổi tiếng Enrico Caruso muốn anh trở thành kỹ sư. Thầy giáo của anh nói rằng anh hoàn toàn không có giọng và không biết hát.
Charles Darwin, cha đẻ thuyết tiến hóa, từng bỏ học y khoa. Cha ông nói: “Mày chẳng làm được gì ngoài việc bắn, bắt chuột và nuôi bọn chó của mày”. Trong hồi ký, Darwin viết rằng tất cả giáo viên và cả cha ông đều xem ông là một cậu bé bình thường, trí tuệ chưa đạt mức trung bình.
Walt Disney bị sa thải khỏi tòa soạn báo vì bị cho là thiếu sáng tạo. Trước khi tạo ra Disneyland, ông đã phá sản vài lần.
Các giáo viên của Thomas Edison từng khẳng định rằng ông quá ngu dốt để có thể học được điều gì.
Albert Einstein đến 4 tuổi vẫn chưa biết nói và đến 7 tuổi vẫn chưa biết đọc. Giáo viên mô tả ông là một đứa trẻ “chưa phát triển đầy đủ về trí tuệ, không hòa hợp, lúc nào cũng trên mây với những giấc mơ ngu đần”. Ông bị đuổi khỏi trường và Đại học Bách khoa Zurich không nhận ông vào học.
Louis Pasteur chỉ là một sinh viên bình thường ở đại học; trong môn Hóa, ông đứng thứ 15 trên tổng số 22 sinh viên.
Isaac Newton học tiểu học rất kém.
Cha của nhà điêu khắc Rodin từng khẳng định: “Tôi có đứa con trai ngu đần”. Rodin nổi tiếng là học trò kém nhất trường, ba lần thi rớt vào trường Mỹ thuật, và chú của ông xem ông là một đứa mất dạy.
Leo Tolstoy, tác giả “Chiến tranh và Hòa bình”, từng bị đuổi khỏi trường đại học vì thiếu “khả năng và ý chí muốn học”.
Tennessee Williams, tác giả nhiều kịch bản sân khấu, từng vô cùng tức giận khi còn học Đại học Washington vì một vở kịch của ông bị loại khỏi cuộc thi giữa các sinh viên cùng khóa. Một giáo viên nhớ lại rằng ông đã công khai phê phán quan điểm và trí thông minh của ban giám khảo.
F.W. Woolworth từng làm trong tiệm giặt ủi. Những người thuê ông nói rằng ông không biết cách giao tiếp với khách hàng.
Trước khi thành công, Henry Ford đã thất bại và trắng tay 5 lần.
Babe Ruth được nhiều nhà bình luận thể thao chọn là một trong những vận động viên xuất sắc nhất mọi thời đại. Anh nổi tiếng vì lập kỷ lục “home run” trong bóng chày, nhưng cũng nổi tiếng vì giữ kỷ lục bị phạt nhiều nhất.
Winston Churchill từng rớt lớp 6. Đến năm 62 tuổi, ông mới trở thành Thủ tướng sau rất nhiều va vấp và thất bại. Thành công lớn nhất của ông chỉ đến khi ông đã là người đứng tuổi.
19 nhà xuất bản từng từ chối cuốn “Jonathan Livingston Seagull” của Richard Bach, một cuốn sách về chim hải âu chưa đến 10.000 từ. Cuối cùng, năm 1970, Macmillan đồng ý xuất bản. Đến năm 1975, riêng tại Mỹ, sách đã bán được hơn 7 triệu bản.
Richard Hooker mất 7 năm để viết tiểu thuyết hài hước M.A.S.H., rồi bị 21 nhà xuất bản từ chối. Cuối cùng, Morrow đồng ý in. Cuốn tiểu thuyết trở thành sách bán chạy, được dựng thành một bộ phim điện ảnh tuyệt vời và sau đó là một bộ phim truyền hình rất thành công.