Cây, lá và gió

CÂY
Tôi được gọi là Cây vì tôi rất thích vẽ cây. Suốt một thời gian dài, ở góc những bức tranh của mình, tôi luôn vẽ một cái cây nhỏ.
Khi còn học dự bị đại học, tôi từng hẹn hò với 5 cô gái. Trong số đó, có một người tôi rất mến, rất mến, nhưng lại không đủ can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt thật xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, cũng không có ngoại hình nổi bật. Cô ấy chỉ là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích. Tôi thích sự ngây thơ, nét tinh nghịch, sự dễ thương, thông minh và cả vẻ yếu đuối của cô ấy. Nhưng tôi không quen cô ấy vì tôi nghĩ một người quá bình thường như cô ấy không hợp với mình. Tôi cũng sợ khi đã quen nhau, những tình cảm tốt đẹp dành cho cô ấy sẽ tan vỡ. Một phần nữa, tôi sợ những lời đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự thuộc về tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi, và tôi không cần phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Chính suy nghĩ ấy đã giữ cô ấy bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác, và tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.
Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi, còn tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai, cô ấy bất ngờ đi ngang qua. Cô ấy bối rối nhưng vẫn chỉ cười và nói: “Cứ tự nhiên!”, rồi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do và trêu cô ấy suốt ngày. Khi mọi người đã về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay lại lấy đồ, và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.
Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có lần hai người cãi nhau. Tôi biết với tính cách của cô ấy, chắc chắn cô ấy không phải người gây chuyện, nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy. Cô nhìn tôi bằng ánh mắt thật sự sốc, còn tôi không quan tâm đến cảm giác của cô và bỏ đi cùng bạn gái.
Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười đùa với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương, và dù tôi nghĩ cô ấy không biết, thật ra tôi cũng đau như cô ấy vậy.
Khi chia tay người bạn gái thứ năm, tôi hẹn cô ấy đi chơi. Sau vài ngày, tôi nói rằng tôi có chuyện muốn nói. Cô ấy nhìn tôi và cũng bảo rằng cô ấy có chuyện muốn nói với tôi. Tôi kể về việc mình đã chia tay. Còn cô ấy cho tôi biết rằng cô đã bắt đầu quen một người con trai khác. Tôi biết người đó là ai: một chàng trai dễ thương, năng động và đầy sức sống, đã theo đuổi cô ấy từ lâu. Chuyện anh ta thích cô ấy được bàn tán trong trường suốt một thời gian.
Tôi không thể nói với cô ấy rằng trái tim mình đau đến mức nào. Tôi chỉ cười và chúc mừng. Khi về đến nhà, tim tôi đau đến nỗi không đứng vững nổi, như có tảng đá đè nặng lên ngực. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi từng nhìn cô ấy khóc vì một người đàn ông không chịu hiểu cảm giác của cô?
Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi tin nhắn được gửi đến một ngày sau đó:
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay vì cây không giữ lá lại.
LÁ
Suốt thời dự bị đại học, tôi rất thích nhặt lá. Vì sao ư? Vì tôi thấy để một chiếc lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa vào lâu như vậy cần rất nhiều can đảm. Suốt quãng thời gian ấy, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải bạn trai, chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có bạn gái đầu tiên, tôi đã học được một cảm giác mà trước đó tôi nghĩ mình không bao giờ có: sự ghen tị. Nỗi cay đắng ấy không thể diễn tả bằng lời, giống như tận cùng của đau khổ. Nhưng chỉ hai tháng sau, họ chia tay. Tôi chưa kịp vui thì anh ấy lại quen một cô gái khác.
Tôi thích anh ấy và tôi biết anh ấy cũng thích tôi. Nhưng vì sao anh ấy không hề thể hiện? Vì sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước? Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới, tim tôi lại đau nhói. Thời gian trôi qua, trái tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của riêng mình. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi, tại sao anh ấy lại đối xử với tôi tốt như vậy? Điều đó khác xa với tình bạn thông thường. Thích một người sao mà khổ đến thế. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, hiểu sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh dành cho tôi thì tôi không thể hiểu, và tôi cũng không thể mở lời.
Ngoài điều đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh ấy, quan tâm, chăm sóc và yêu anh ấy. Tôi hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi. Tôi chờ điện thoại của anh mỗi đêm, mong anh nhắn tin cho mình. Tôi biết dù bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Chính vì vậy, tôi đã chờ anh. Ba năm trôi qua thật khó khăn, nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi mình có nên tiếp tục đợi chờ hay không. Nỗi đau, tổn thương và ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.
Cho đến năm sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh đều thể hiện tình cảm với tôi. Anh giống như một cơn gió, cố thổi chiếc lá rời khỏi cành cây mà nó đã dựa dẫm. Ban đầu tôi thấy khó chịu, nhưng dần dần anh đã có một góc nhỏ trong tim tôi. Cuối cùng, tôi nhận ra cơn gió ấy có thể làm tôi hạnh phúc, có thể đưa tôi đến một vùng đất tốt đẹp hơn. Vì thế, cuối cùng tôi rời khỏi cây. Nhưng cái cây chỉ cười, không hề khuyên tôi ở lại.
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay vì cây không giữ lá lại…
GIÓ
Tôi thích một cô gái được gọi là Lá. Vì cô ấy quá dựa dẫm vào Cây nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi chuyển đến trường. Tôi thấy một cô gái nhỏ nhắn thường ngồi nhìn đội trưởng và tôi chơi bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi ở đó, một mình hoặc với vài người bạn, chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi thấy sự ghen tị trong mắt cô. Khi anh ấy nhìn cô, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô. Nhìn cô ấy dần trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.
Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa. Tôi cảm thấy trong lòng trống vắng, khó chịu đến mức không thể giải thích. Hôm đó đội trưởng cũng không đến. Tôi tới lớp của hai người, đứng bên ngoài và thấy anh ấy đang la mắng cô. Mắt cô ngân ngấn nước khi anh ta bỏ đi. Ngày hôm sau, cô lại trở về bình thường, vẫn ngồi đó ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua, mỉm cười, viết một lời nhắn rồi đưa cho cô. Cô hơi ngạc nhiên, nhìn tôi, cười và nhận lấy mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.
“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”.
“Không phải vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Mà vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”.
Tôi trả lời như vậy. Dần dần, cô chấp nhận những món quà và những cuộc điện thoại của tôi. Tôi biết người cô yêu không phải là tôi, nhưng tôi có linh cảm rằng một ngày nào đó, tôi có thể khiến cô thích mình. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm với cô không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không nhớ nổi mình đã tỏ tình bao nhiêu lần. Dù cô luôn lảng tránh, trong lòng tôi vẫn nuôi hy vọng rằng một ngày cô sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm, tôi gọi điện cho cô nhưng cô không nói gì. Tôi hỏi: “Em sao vậy, sao không nói gì hết?”. Cô nói: “Đầu em đau lắm”. Tôi không tin vào tai mình. “Đầu em đau lắm!”, cô lặp lại lớn hơn. Tôi cúp máy, vội vàng đón taxi đến nhà cô. Khi cô vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô vào lòng…
Và từ hôm đó, chúng tôi trở thành một cặp.
Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?…