Đừng tưởng mình ghê gớm

Đừng tưởng mình ghê gớm – Kho truyện cổ tích

Booth Tarkington là nhà văn và nhà soạn kịch nổi tiếng của nước Mỹ thế kỷ 20. Hai cuốn tiểu thuyết “The Magnificent Ambersons” và “Alice Adams” của ông từng được trao giải Pulitzer. Khi tên tuổi Booth Tarkington còn nổi đình nổi đám trên văn đàn Mỹ, ông thường kể một câu chuyện như sau.

“Chuyện xảy ra trong một triển lãm nghệ thuật do Hội Chữ thập đỏ Mỹ tổ chức. Hôm ấy, tôi đến với tư cách khách mời đặc biệt. Khi đang đứng trong gian trưng bày, tôi thấy hai cô gái chừng 17, 18 tuổi tiến lại trước mặt và chân thành xin chữ ký.

– Rất xin lỗi, tôi không mang theo bút máy. Tôi có thể dùng bút chì để ký tên được không, thưa hai cô?

Thật ra, trong bụng tôi biết chắc hai cô gái sẽ không từ chối việc tôi ký bằng bút chì, nhưng tôi chỉ muốn tỏ ra mình có phong thái của một đại gia: tuy là nhà văn nổi tiếng, tôi vẫn khiêm tốn với độc giả bình dân.

– Dĩ nhiên là được ạ!

Quả nhiên, hai cô gái vui vẻ đồng ý. Nhìn nét mặt hân hoan của họ, tôi càng khoan khoái và tự hào.

Một cô lấy từ trong ví ra cuốn sổ bìa cứng gáy mạ vàng rất xinh xắn rồi đưa cho tôi. Tôi rút bút chì, lịch lãm đề tặng vài câu khích lệ và ký tên mình.

Sau khi nhìn chữ ký, cô gái bỗng nhíu mày, chăm chú nhìn kỹ tôi rồi hỏi:

– Thế ra ông không phải là Robert Sherwood ạ?

– Ồ, không phải! – tôi trả lời với vẻ tự phụ. – Tôi là Booth Tarkington, tác giả “Alice Adams”, hai lần đoạt giải Pulitzer.

Cô gái liền quay sang bạn mình, nhún vai bảo:

– Mary, cho tớ mượn cái tẩy một chút.

Giây phút ấy, tất cả niềm kiêu hãnh và tự phụ trong tôi lập tức tan như bong bóng xà phòng. Từ đó trở đi, tôi luôn tự nhắc mình: dù có tài giỏi đến đâu, cũng đừng bao giờ tưởng rằng mình ghê gớm lắm”.

1. Robert Emmet Sherwood (1896-1995): nhà soạn kịch Mỹ, bốn lần đoạt giải Pulitzer với các vở kịch “Idiot’s Delight” (1936), “Abe Lincoln in Illinois” (1939), “There Shall Be No Night” (1940), và truyện tiểu sử “Roosevelt and Hopkins” (1949).

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Ngậm miệng lại và dang rộng tay ra

Ngậm miệng lại và dang rộng tay ra

Bạn tôi gọi điện báo một tin như sét đánh: con gái cô ấy có thai ngoài ý muốn.Cô kể lại cảnh tượng kinh khủng khi con gái thú nhận chuyện ấy với hai vợ chồng. Họ trách móc, đổ lỗi...
Tin và không tin

Tin và không tin

Một người đàn ông bước vào tiệm hớt tóc quen thuộc để cắt tóc và cạo râu như thường lệ. Ông bắt đầu trò chuyện với người thợ phục vụ mình. Họ nói đủ chuyện trên đời, rồi vô tình...
Phút tĩnh lặng

Phút tĩnh lặng

Đôi khi, chỉ khi một điều gì đó vuột khỏi tầm tay, chúng ta mới nhận ra mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được điều ấy quan trọng, có ý nghĩa với mình biết bao.Hãy yêu một người...
Người bạn tâm giao

Người bạn tâm giao

Choảng! Chiếc ly trên khay của tôi rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh, sữa tươi văng tung tóe. Mặt đỏ bừng, tôi cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh. Chợt một giọng đàn ông vang...
Lật đật

Lật đật

Ngày tôi mới chập chững biết đi, vấp ngã là điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần ngã, tôi thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ đến dỗ dành hoặc cho quà mới chịu ngồi dậy.Có một lần tôi...
Lời nói dối của trái tim

Lời nói dối của trái tim

Có một người sưu tầm tranh già nua, mù lòa, sống ở một thị trấn nhỏ nghèo nàn của nước Đức sau chiến tranh. Ông xem những bức tranh trong bộ sưu tập của mình quý hơn cả sinh mệnh,...
Những lá bài xoay ngược cuộc đời

Những lá bài xoay ngược cuộc đời

Làm thế nào mà tôi đã thoát khỏi sự bủa vây của quá khứ?Vào những buổi chiều thứ bảy khi tôi lên 10, cha tôi thường dắt tôi đến một tiệm nhỏ bán bánh mì xăng-quýt ở dưới phố...
Làm sao có thể xin lỗi người khác

Làm sao có thể xin lỗi người khác

“Cho mình xin lỗi” – thật là dễ dàng để viết câu này xuống giấy. Nhưng khi phải thốt ra với một ai đấy, ta thường cảm thấy “nghẹn nghẹn” trong cổ họng, như danh ca Elton John đã...
0.25066 sec| 866.906 kb