Bạn vẽ gì cho bức tranh cuộc sống

“Trong tia nắng của bình minh sớm mai còn nghe đâu đó hơi ấm của lời yêu đắm say”.
Để trọn vẹn một tình yêu, không chỉ có những khoảng ồn ào của cuộc sống, mà còn có cả niềm hạnh phúc vô bờ từ nụ cười của những người cần mình giúp đỡ.
“Có một blogger từng viết: Cuộc sống này có màu gì?
Và rồi một blogger khác từng trả lời: Màu của cuộc sống là bảy sắc cầu vồng.”
Khi không khí oi ả còn ngột ngạt đến tận cùng mọi ngóc ngách của sự sống, khi niềm tin và hoài nghi chiếm trọn buồng phổi của hơi thở vốn yếu ớt trong con người, liệu bảy sắc ấy còn tồn tại không?
Tất nhiên là không. Khi đó, nó chỉ còn là một màu xám xịt của u mê và tăm tối, bức bối đến mức người ta không thể giải tỏa.
Vậy ra màu của cuộc sống cũng có thể biến đổi…
Ừ, phải biến đổi chứ, thậm chí biến đổi thật nhiều. Biến đổi cho đến khi khung màu chuẩn của con người vỡ tung ra và hòa tan trong biển đời mênh mang vô tận này.
Và khi có hộp màu ấy rồi, người ta sẽ làm gì?
Tất nhiên không phải để vứt đi. Bản chất tham lam của con người là không bao giờ dừng lại. Người ta sẽ rút cả máu, nước mắt và những gì quý giá, yêu thương nhất trong đời để trộn lại, vo tròn, tạo thành chất kết dính hỗn tạp. Rồi họ không ngừng nhỏ nó lên những loại bột kim loại mà người ta gọi là cảm xúc, để tạo ra cây bút vẽ cuộc sống của chính mình. Với cây bút ấy, người ta vẽ thật nhiều điều mà đôi khi bản thân họ cũng không hiểu ý nghĩa. Họ đưa bút một cách vô thức, không biết những nét vẽ sẽ thành hình thù gì. Nhưng những nét vẽ ấy sống, không ngừng trỗi dậy. Chúng như một loài sinh vật ăn bám, ký sinh trên tư tưởng và những mệnh lệnh của bộ não con người. Có những hình vẽ ở bên họ, an ủi và lắng nghe họ. Nhưng cũng có những hình vẽ điều khiển ngược lại người đã tạo ra chúng, kéo họ xuống vũng sình lầy lội, nhơ nhuốc của tận cùng tâm hồn. Chỉ khi kiểm soát được chính mình, bạn mới có thể kiểm soát được nét vẽ của mình.
Con người vốn tham lam, và gần như vô vọng khi phải học cách bắt đầu từ những nét đơn giản hơn. Vì vậy, những nét loạn bút, những nét mất kiểm soát, nguệch ngoạc từ run rẩy đến mạnh mẽ cứ kéo dài, lan tràn như một loại virus đục phá không thể kiềm chế. Ôi bạn à, hãy bình tâm lại đi. Hãy ngừng những nét lớn lao để học cách vẽ cho cuộc sống mình những đường thẳng, đường cong đơn giản trước đã.
Hãy dựng lên một phác thảo cho niềm tin, rồi từng nét một vẽ nên bức tranh, vẽ nên sinh linh mà mình cần.
Hãy học cách vẽ một hình tròn trước khi vẽ một quả cam.
Hãy học cách vẽ một niềm tin trước khi vẽ ra một hạnh phúc.
Hãy học cách vẽ sự tha thứ trước khi vẽ sự yêu thương…
Và trên hết, hãy học cách vẽ ước mơ, không phải để nó nhấn chìm ta, mà để nó dẫn ta lên cao thật cao, trên con đường hướng về phía trước.
Vậy sẽ vẽ chứ?
Vẽ đi, đừng run tay và đừng chùn lại.
Ừm, tôi sẽ vẽ một thiên thần… khi ngòi bút còn chưa dừng lại. Tôi sẽ vẽ thiên thần ấy từ chính những hình tròn, hình vuông, nét gạch, nét xiên…
Còn bạn, bạn sẽ vẽ gì?