Ngọn gió và cây sồi

Một ngọn gió dữ dội băng qua khu rừng già. Nó ngạo nghễ thổi tung mọi sinh vật trong rừng, cuốn phăng lá, quật gãy cành cây. Nó muốn tất cả cây cối đều phải ngã rạp trước sức mạnh của mình. Chỉ riêng một cây sồi già vẫn hiên ngang đứng vững, không chịu khuất phục trước ngọn gió hung hăng. Như bị thách thức, ngọn gió càng lồng lộn, điên cuồng càn quét khu rừng thêm một lần nữa. Cây sồi vẫn bám chặt vào đất, im lặng chịu đựng cơn giận dữ ấy và không hề gục ngã. Cuối cùng, ngọn gió mệt mỏi, đành đầu hàng và hỏi:
– Cây sồi kia! Làm sao ngươi có thể đứng vững như thế?
Cây sồi già từ tốn trả lời:
– Tôi biết sức mạnh của ông có thể bẻ gãy cành nhánh của tôi, cuốn sạch lá của tôi và làm thân tôi lay động. Nhưng ông sẽ không bao giờ quật ngã được tôi. Bởi tôi có những chiếc rễ vươn dài, bám sâu vào lòng đất. Đó chính là sức mạnh sâu thẳm nhất của tôi. Càng ngày, chúng càng phát triển mạnh hơn, giúp tôi vững vàng trước mọi sức mạnh của kẻ thù. Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn ông, ngọn gió ạ! Chính những cơn điên cuồng của ông đã giúp tôi chứng tỏ khả năng chịu đựng và sức mạnh của mình.