Có phải sư tử đực lười, sư tử cái chăm?

Sư tử là loài động vật sống quần cư. Một bầy sư tử giống như một gia đình lớn, thường do một con sư tử đực khỏe mạnh làm đầu đàn. Điều lạ là con đầu đàn này trông rất lười nhác. Trong một ngày, có khi nó ngủ tới 20 tiếng, còn việc săn mồi phần lớn do sư tử cái đảm nhiệm. Mỗi khi sư tử cái bắt được mồi, sư tử đực lại được ăn trước, sau đó mới đến phần của sư tử cái.
Người châu Phi thường gọi sư tử đực là “kẻ bóc lột”, “kẻ lười biếng” và nhiều cách gọi tương tự. Nhưng các nhà sinh vật học cho rằng sư tử đực không đi săn không phải vì lười, mà vì trong bầy sư tử có sự phân công khác nhau. Sư tử đực phải gánh một nhiệm vụ nặng nề hơn. Vậy rốt cuộc nó có “cống hiến” gì cho cả bầy? Quan trọng nhất, nó chính là “vệ sĩ” bảo vệ bầy sư tử, đảm bảo an toàn cho các thành viên. Khi phát hiện sư tử của bầy khác xâm nhập lãnh thổ hoặc tấn công thành viên trong bầy, sư tử đực lập tức thể hiện sự dũng mãnh để đối phó với kẻ xâm lược.
Sư tử đầu đàn có dáng vẻ rất uy nghi. Từ mũi đến đuôi dài khoảng 3 m, quanh cổ có lớp bờm dày luôn dựng lên trông vô cùng oai phong. Bờm sư tử không chỉ giúp bảo vệ cổ khi chiến đấu và hấp dẫn sư tử cái, mà còn là biểu tượng uy nghi của cả bầy. Một con sư tử có bộ bờm dày đẹp khi đi lại trong lãnh địa cũng như đang khoe sức mạnh với các bầy sư tử lân cận. Nếu sư tử đực đầu đàn chết đi, bầy sư tử khác rất dễ nhanh chóng xâm nhập lãnh thổ.
Tiếng gầm cũng là tín hiệu thể hiện uy quyền của sư tử đực. Mỗi khi sư tử gầm, âm thanh vang lên như sấm dậy, như muốn tuyên bố với kẻ xâm phạm rằng: “Đây là lãnh địa của ta”. Những ai từng nghe tiếng sư tử gầm đều nhận xét rằng đó là một trong những âm thanh gây chấn động nhất nơi hoang dã châu Phi. Nếu nghe vào ban đêm, hẳn nhiều người sẽ thấy lạnh sống lưng.