Thời khắc đẹp nhất của cuộc đời

Hôm nay là ngày 15 tháng 6. Nhanh thật, chỉ còn hai ngày nữa tôi sẽ bước sang tuổi ba mươi. Bất chợt, tôi thấy bất an khi nghĩ đến chặng đường tiếp theo của đời mình. Tôi mơ hồ cảm nhận tuổi trẻ đã trôi qua quá nhanh, và có lẽ những thời khắc đẹp nhất cũng đã lùi lại phía sau. Trước mắt tôi dường như chỉ còn những lo toan của cuộc sống.
Như thường lệ, sáng nay tôi đến phòng tập thể dục trước khi đi làm. Ở đó, tôi có một người bạn già thân thiết. Dù đã bảy mươi chín tuổi, ông vẫn giữ được thân thể khỏe khoắn và một tinh thần yêu đời đặc biệt. Vừa gặp tôi, ông đã nhận ra tâm trạng bất ổn của tôi. Sau đó, hai bác cháu ngồi nói chuyện với nhau rất lâu.
– Trong cuộc đời bác, lúc nào bác cảm thấy mình hạnh phúc nhất? – tôi hỏi, rồi chợt nhận ra mình đã thay đổi câu hỏi. Lẽ ra tôi định hỏi liệu bác có từng thấy buồn chán như tôi bây giờ không.
– Khi bác còn nhỏ, cuộc sống rất khó khăn – ông bắt đầu kể. – Bố mẹ bác đi làm xa, cả ngày mới về. Thỉnh thoảng mẹ mua quà cho mấy anh chị em bác, khi là chiếc bánh, khi là vài viên kẹo. Những lúc đó, bác thật sự thấy mình là người hạnh phúc nhất.
Đến tuổi đi học, lần đầu tiên bác đánh vần và đọc được tên mình. Bác tự hào đến mức chạy đi khoe khắp nơi. Lúc ấy cũng là quãng thời gian hạnh phúc nhất.
Khi tốt nghiệp đại học, bác được nhận vào một công ty lớn. Cầm tháng lương đầu tiên trên tay, bác vui sướng biết bao.
Có lần bác bị tai nạn và phải nằm viện khá lâu. Những ngày trong bệnh viện, bác suy nghĩ được nhiều điều mà trước kia chưa từng nghĩ đến, lại được gặp bạn bè và người thân. Khoảng thời gian đó cũng thật tuyệt vời.
Và bây giờ, ở tuổi bảy mươi chín, bác vẫn có thể đến đây tập thể dục mỗi ngày. Bác thấy mình vẫn còn có ích cho những người xung quanh. Đây cũng chính là thời khắc tuyệt vời nhất của bác.
Cháu hãy nghĩ mỗi giai đoạn mới trong đời giống như một chương mới của cuốn sách. Dù có đau khổ, buồn bã hay niềm vui, tất cả đều góp phần làm nên giá trị của cuốn sách cuộc đời. Cứ đọc tiếp đi, rồi cháu sẽ thấy nó hay.