Thuỷ tinh có bị ăn mòn không?

Thủy tinh được xem là một vật liệu kỳ diệu vì có khả năng chống ăn mòn rất cao. Không nói đến nước, ngay cả các loại axit mạnh như axit sunfuric, axit nitric, axit clohydric, hay cả nước cường toan dùng để hòa tan vàng, thủy tinh cũng có thể “chấp” hết. Tuy nhiên, người ta đã lầm nếu nghĩ rằng thủy tinh không có đối thủ.
Các nhà khoa học từng cho rằng thủy tinh là bình đựng vạn năng, nên đã bỏ axit flohydric vào trong đó. Không lâu sau, những chiếc bình ấy trở nên mờ đi. Tại sao vậy? Thì ra, axit flohydric có thể tác dụng với silicat, thành phần chủ yếu của vật liệu làm bình. Chính nhờ phản ứng này mà người ta tạo được các dấu chia độ, hoa văn... trên bình thủy tinh. Axit flohydric tác dụng với silicat theo phản ứng sau:
CaSiO3 + 6 HF = CaF2 + SiF4 + 3 H2O
Do đó, thủy tinh bị ăn mòn. Phương pháp khắc và đánh dấu trang trí theo kiểu này được gọi là phương pháp khắc ăn mòn.
Vì bình thủy tinh không đựng được axit flohydric, nên người ta phải tìm vật liệu khác, đó là chì. Nguyên tố này khá trơ đối với axit flohydric. Ngày nay, chất dẻo được dùng thay chì để làm bình đựng, vì nó khắc phục được các nhược điểm trên.