Có phải trái đất chuyển động vì bạn?

Cô bé Angela mười một tuổi mắc chứng suy nhược thần kinh. Em không thể đi lại, và các bác sĩ cũng không đặt nhiều hy vọng vào khả năng phục hồi. Nhưng Angela không nản lòng. Dù nằm trên giường bệnh, em vẫn luôn nói với mọi người rằng nhất định một ngày nào đó em sẽ bước đi được.
Angela được chuyển đến một trung tâm phục hồi chức năng đặc biệt tại San Francisco. Các chuyên gia trị liệu ở đây rất ấn tượng trước sức mạnh tinh thần của em. Họ hướng dẫn Angela dùng phương pháp tưởng tượng, hình dung rằng mình đang bước đi. Dù phương pháp ấy có thể không làm em đi lại ngay, ít nhất nó cũng giúp em giữ hy vọng và suy nghĩ tích cực trong những tháng ngày dài nằm trên giường bệnh.
Angela luôn nỗ lực hết mình trong mỗi lần vật lý trị liệu. Dù vậy, em vẫn phải nằm trên giường và tiếp tục tưởng tượng: mình đang bước đi, bước đi và bước đi.
Một ngày kia, khi Angela đang cố hình dung mình đứng trên đôi chân của chính mình, một điều kỳ lạ bất ngờ xảy ra. Chiếc giường chuyển động. Nó bắt đầu rung và dịch chuyển quanh phòng. Cô bé hét lên:
– Hãy nhìn xem cháu đang làm gì này! Cháu có thể cử động, cháu đã cử động được!
Tất nhiên, trong khoảnh khắc ấy, mọi người trong bệnh viện đều la hét và chạy đi tìm nơi trú ẩn. Tiếng hoảng hốt, đồ đạc rơi vỡ, cửa kính vỡ tan vang lên khắp nơi. Đó là một cơn động đất. Nhưng xin đừng nói điều đó với Angela. Cô bé tin rằng chính mình đã tạo nên điều kỳ diệu.
Chỉ vài năm sau, Angela đã trở lại trường học bằng chính đôi chân của mình, không nạng gỗ, không xe lăn. Liệu những người từng chứng kiến cơn động đất ở khu vực giữa San Francisco và Oakland có thể nhờ niềm tin ấy mà vượt qua một căn bệnh nhẹ nào đó không?