Tại sao trận Oateclo trở thành điều tượng trưng cho thất bại trong cuộc đời con người?

Ngày 20 tháng sáu năm 1815, tại ngoại ô thành phố Oateclo, cách thủ đô Brucxen của nước Bỉ 23 km về phía nam, liên quân chống Pháp đã phát động một cuộc tiến công mãnh liệt vào quân đội Pháp do Napoleon chỉ huy.
Đó thật là một trận chiến long trời lở đất. Trước sự tấn công ồ ạt của liên quân, quân đội Pháp đã tan vỡ không còn một mảnh giáp, thống soái Napoleon chỉ còn cách giẫm chân thở dài rồi bỏ quân đội mà chạy thục mạng.
Napoleon xuất thân từ một gia đình quý tộc đã sa sút trên đảo Coóc. Năm 1793, khi 24 tuổi, ông bắt đầu xuất đầu lộ diện. Trong hơn mười năm, ông đánh Đông dẹp Bắc, hầu như trận nào cũng chiến thắng. Ông không chỉ xưng hùng trên đại lục châu Âu mà còn chinh phục được Ai Cập cùng nhiều vùng đất ở Địa Trung Hải, khiến vô số vương công phải cúi đầu xưng thần, và nhiều quốc gia nhỏ biến thành phiên thuộc của nước Pháp.
Dù các nước mạnh ở châu Âu không cam tâm chịu thất bại, liên tục tổ chức nhiều nhóm đồng minh chống Pháp, nhưng trước một Napoleon thiện chiến, họ hầu như không tìm ra được đòn nào đáng kể.
Năm 1804, Napoleon xưng làm hoàng đế, đội vương miện do chính tay giáo hoàng đặt lên đầu. Có thể nói rằng mọi thứ vinh quang trong cuộc đời một con người, Napoleon đều đã được tận hưởng. Người ta từng gọi Napoleon là đứa con yêu của Thượng đế, là vị Thần Chiến tranh.
Nhưng từ năm 1808 trở về sau, cuộc đời Napoleon bắt đầu xuống dốc. Trên chiến trường, ông thất bại nhiều lần. Dù năm 1814, liên quân chống Pháp đã tiến vào Paris, buộc Napoleon phải thoái vị, nhưng ông vẫn còn tạo nên một kỳ tích của kẻ thất bại. Ông trốn khỏi nơi đi đày là đảo Enbơ và lại đội vương miện.
Song xu thế thất bại đã không còn cách nào xoay chuyển được nữa. Cuối cùng, ông đặt cược tất cả vào trận Oateclo. Đối với Napoleon, chiến dịch này mang tính chất quyết định. Sau đó, ông không còn cơ hội chỉnh đốn binh mã để tiếp tục làm mưa làm gió, vì thế chiến dịch Oateclo thường được dùng để tượng trưng cho thất bại trong cuộc đời con người.