Ý nghĩa của những bông hoa hồng

Tôi rất bực vì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức lúc 5 giờ sáng, đến mức suýt không nhận ra giọng khàn khàn, trầm ấm của cha mình. Ông sống tận bang Illinois, cách tôi hơn 3.000 km. Gọi vào giờ này chắc hẳn có chuyện chẳng lành, nên tôi hồi hộp lo lắng.
– Có chuyện gì xảy ra vậy, thưa cha?
– Cha muốn con giúp cha làm một việc, rất quan trọng...
Cha tôi vốn là người có khiếu hài hước, ngay cả sau khi mẹ tôi qua đời vì một căn bệnh nặng. Tôi bước vào tiệm hoa theo yêu cầu của cha, mua một bó hồng đỏ thắm và cẩn thận ghi lời chúc trên tấm thiệp đúng như ông dặn. Người nhận là một phụ nữ ở viện dưỡng lão Springhoơi trên đường St. Paul, cách nhà tôi khoảng năm giờ chạy xe.
Ngày hôm sau, tại viện dưỡng lão Springhoơi, mọi người đang vây quanh cầu nguyện cho một bà lão hấp hối. Người nằm trên giường bệnh là cụ Mary, một bà lão mắc chứng phong thấp và mất trí nhớ. Người ta vẫn thường thắc mắc không biết bà có con cái hay người thân nào không, bởi bao năm qua chẳng thấy ai đến thăm. Mỗi chiều, bà vẫn ngồi trong khu vườn nhỏ phía sau viện, cười cười nói nói những điều mơ hồ. Giờ đây, trên giường bệnh, trong vòng tay yêu thương của những người bạn già, bà đang đi đến cõi vĩnh hằng. Trên chiếc tủ nhỏ đầu giường có một bình hoa hồng đỏ thắm, một điều hiếm thấy trong viện dưỡng lão bé nhỏ tưởng như bị cả thế giới lãng quên. Trên gương mặt nhăn nheo của bà, một giọt nước mắt lăn qua đôi môi héo khô đang nở nụ cười hạnh phúc. Khi bà nhắm mắt, người ta phải cố gắng lắm mới gỡ được khỏi tay bà tấm thiệp nhỏ xinh với dòng chữ: “Cầu chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với em trong ngày sinh nhật này. Anh mãi mãi yêu em, Mary của anh – Paul”.
Một thời gian sau, khi lục tìm trong hành lý cũ của bà, người ta thấy một tấm ảnh đã cũ nát của một người đàn ông tươi cười trong bộ quân phục sĩ quan. Sau này, khi có dịp về thăm cha, tôi hỏi ông về cụ Mary. Cha kể rằng Paul là tên người chồng đã mất tích trong chiến tranh của cụ Mary, đồng thời là đồng đội cũ của ông. Paul vẫn thường tặng vợ một đóa hồng đỏ thắm vào ngày sinh nhật, loài hoa bà yêu thích nhất. Cha tôi im lặng một lúc rồi trầm ngâm: “Bà ấy đã chờ những đóa hồng ấy suốt 30 năm qua. Giờ thì bà có thể thanh thản ra đi. Cầu Chúa ban phước lành cho người bạn già dấu yêu của tôi, Mary”.