Bình yên trong bão tố

Ở một vương quốc nọ, nhà vua mở cuộc thi vẽ tranh với chủ đề bình yên. Rất nhiều họa sĩ nổi tiếng tham gia, nhưng cuối cùng chỉ có hai bức tranh được chọn vào vòng quyết định.
Bức tranh thứ nhất vẽ một hồ nước trong veo, phẳng lặng, mặt hồ như tấm gương lung linh soi bóng những ngọn núi xanh tươi bao quanh. Bầu trời trong vắt, không gợn một áng mây mờ. Ai nhìn thấy cũng trầm trồ rằng đó quả là một tác phẩm tuyệt vời về sự bình yên.
Bức tranh thứ hai cũng vẽ núi, nhưng đó là những vách đá gồ ghề, xám ngắt, dựng đứng và cheo leo. Không có một bóng cây xanh phủ lên đó. Bầu trời đen kịt, mây mưa giận dữ trút xuống, sấm chớp rạch ngang trời. Bên dưới vách núi, một thác nước dữ dội cuồn cuộn bọt trắng, đổ xuống mặt hồ đang dậy sóng. Nhìn bức tranh ấy, hầu như không ai nghĩ rằng trong đó có chút bình yên nào.
Thế nhưng nhà vua lại chọn bức tranh thứ hai. Khi nhìn thật kỹ, ông nhận ra phía sau dòng thác chảy xiết có một bụi cây nhỏ bám trong hốc đá. Trên bụi cây ấy là một tổ chim, thấp thoáng hình ảnh chim mẹ đang rỉa lông và mớm mồi cho đàn chim non. Ngay nơi tưởng chừng chỉ có bão tố, vẫn tràn đầy tình yêu thương và sự sống sinh sôi.
Trong cuộc sống, chúng ta có thể tìm bình yên trong sự tĩnh lặng. Nhưng đáng quý hơn là khi ta tìm được sự tĩnh lặng và bình yên ngay giữa những bão tố của đời mình.