Câu chuyện ven đường

Trên một con đường vắng, một chiếc xe đang phóng nhanh bỗng thắng gấp rồi tấp vào lề. Có ai đó vừa ném một viên đá vào cánh cửa xe. Người lái bước xuống, nhìn vết trầy trên xe rồi bực tức chạy đến túm lấy cậu bé đứng gần đó, chắc chắn đó là người đã ném đá. Trước đó anh đã thấy cậu bé vẫy xe, có lẽ để xin đi nhờ.
– Không cho đi nhờ nên mày làm vậy hả?
Anh gằn giọng, nắm chặt cổ áo và đẩy cậu bé sát vào chiếc xe.
Cậu bé lắp bắp trong sợ hãi:
– Em xin lỗi! Nhưng em... em không biết làm cách nào khác. Nếu em không ném vào xe anh, anh đã không dừng lại. Nãy giờ em vẫy rất nhiều xe mà không ai chịu dừng.
Nói đến đó, nước mắt cậu bé lăn dài trên má. Cậu chỉ tay về phía vệ cỏ bên kia đường:
– Có một người... anh ấy bị ngã, chiếc xe lăn cũng đổ theo. Em tình cờ đi ngang qua thấy vậy nhưng không thể đỡ anh ấy lên vì anh ấy nặng quá.
Giọng cậu bé nghẹn lại giữa những tiếng nấc:
– Anh có thể giúp em đưa anh ấy trở lại xe lăn được không ạ? Anh ấy ngã chắc đau lắm, lại đang chảy máu nữa.
Những lời ấy khiến người thanh niên không nói được gì. Cổ anh nghẹn lại vì bất ngờ và xúc động. Anh vội đến đỡ người bị ngã ngồi ngay ngắn lại trên xe lăn, băng vết thương rồi cùng cậu bé kéo xe lên đường. Người bị ngã cảm ơn anh, chiếc xe lăn bắt đầu lăn về phía ngược lại, còn cậu bé phụ đẩy phía sau.
Anh đứng nhìn theo cho đến khi hình ảnh cậu bé và chiếc xe lăn khuất hẳn. Rồi anh chậm rãi quay về phía chiếc xe của mình. Cơn giận trong anh đã tan biến, chỉ còn một cảm giác khó tả.
Anh quyết định không sửa vết trầy trên xe. Anh muốn nó nhắc mình nhớ về câu chuyện hôm nay, về một điều trước đây anh chưa từng để ý và cũng không dành thời gian để nghĩ đến. Anh đã đi quá nhanh, thờ ơ đến mức phải có ai đó ném một viên đá mới khiến anh chịu dừng lại.