Tại sao chim gõ kiến không bị chấn động não?

Trong rừng sâu, ta thường nghe tiếng chim gõ kiến dùng mỏ mổ “cốc, cốc, cốc” vào thân cây. Đó là lúc chim gõ kiến đang “chữa bệnh” cho những cây bị côn trùng có hại xâm nhập.
Khi phát hiện trong cây có côn trùng, chim gõ kiến liền mổ vỡ vỏ cây, rồi dùng chiếc lưỡi dài, nhỏ, có thể co duỗi tự do, phần trước có móc câu ngắn và dính đầy nước bọt, đưa sâu vào trong thân cây để kéo côn trùng ra ăn. Để bắt được sâu hại ở sâu trong thân cây, đầu của nó gần như tạo với thân cây một góc 90 độ rồi liên tục mổ cốc, cốc, cốc từ sáng đến tối. Vào mùa sinh sản, nó còn gõ hăng hơn, thậm chí dùng tiếng gõ gỗ để “hát đối” và tranh giành lãnh địa.
Theo điều tra, chim gõ kiến mỗi ngày có thể gõ hơn 500 đến 600 lần. Tốc độ mỗi lần gõ đạt khoảng 555 m/s, gấp 1,4 lần tốc độ âm thanh trong không khí; tốc độ lắc đầu còn nhanh hơn, khoảng 580 m/s, nhanh hơn cả viên đạn khi ra khỏi nòng súng. Khi gõ gỗ, lực va đập mà đầu chim phải chịu tương đương 1000 lần trọng lực. Vì sao đầu chim gõ kiến chịu được lực va đập lớn như vậy mà vẫn bình yên, không bị chấn động não?
Các nhà khoa học khi giải phẫu đầu chim gõ kiến đã phát hiện bí mật nằm ở chính phần đầu. Đầu chim gõ kiến có một hệ thống chống rung rất chặt chẽ. Xương đầu rất cứng nhưng chất xương lại giống hải miên, vừa xốp vừa chứa nhiều khoang khí. Trong vỏ sọ có một lớp màng não ngoài rất bền và chắc, kèm theo một khe hẹp có thể làm yếu sự truyền dẫn của sóng dao động. Mặt cắt ngang của đầu cho thấy mô não của nó rất chặt chẽ. Thêm vào đó, hai bên đầu chim gõ kiến còn có hệ thống cơ khỏe, có tác dụng chống rung. Nhờ vậy, chim gõ kiến dù gõ cây liên tục vẫn không bị chấn động não.