Tại sao người chơi rắn không sợ bị rắn độc cắn?

Rất nhiều người sợ rắn, bởi chỉ cần bị rắn độc cắn, nạn nhân có thể rơi vào tình trạng nguy hiểm đến tính mạng.
Thế nhưng trên các đường phố ở Ấn Độ, người ta vẫn thường bắt gặp một số người mãi nghệ quấn rắn độc quanh người hoặc quanh cổ, thậm chí dùng tay lấy rắn hổ mang từ trong sọt tre ra đặt xuống đất. Họ vừa thổi sáo, vừa khiến con rắn vươn cổ, thè lưỡi, kêu vù vù hoặc uốn lượn nhẹ nhàng để thu hút người xem. Vậy tại sao những người biểu diễn ấy lại không sợ rắn độc cắn?
Phần lớn rắn độc khác rắn không độc ở chỗ hai bên khoang miệng gần hàm trên có tuyến độc. Ống dẫn của tuyến độc thông thẳng đến gốc răng độc. Khi rắn cắn người, các cơ quanh tuyến độc co lại, ép nọc độc từ tuyến độc chảy qua ống dẫn đến răng độc, rồi theo rãnh hoặc ống trong răng đi vào cơ hoặc mạch máu của nạn nhân. Nọc độc nhanh chóng theo vòng tuần hoàn lan khắp cơ thể, khiến máu hoặc hệ thần kinh bị trúng độc. Vì nọc độc phải được răng độc đưa vào cơ thể mới gây nguy hiểm, nên nếu răng độc bị nhổ bỏ, con rắn dù còn là rắn độc thì khi cắn cũng ít còn nguy cơ nghiêm trọng. Một số người chơi rắn hiểu rõ điều này nên đã nhổ răng độc của rắn từ trước.
Ngoài ra, việc rắn độc tiết nọc cũng có quy luật nhất định. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, lượng nọc và nồng độ độc tố do tuyến độc tiết ra thường thay đổi theo mùa. Sau kỳ ngủ đông, nọc của rắn thường đặc hơn, chứa nhiều độc tố hơn và độc tính cũng mạnh hơn. Ở các mùa khác, nọc thường loãng hơn và độc tính thấp hơn. Sau khi rắn đã phóng nọc, tuyến độc cần một thời gian khá dài mới có thể tiết và tích lũy lại nọc mới. Vì vậy, nếu rắn liên tục cắn, lượng nọc tiết ra sẽ giảm dần và độc tính cũng yếu hơn. Khi bắt rắn độc, có người trước hết để rắn cắn vào động vật khác hoặc vật mềm để nọc được phóng ra hết; trong thời gian ngắn sau đó, dù bị cắn cũng ít nguy hiểm hơn.
Rắn độc còn có một thói quen khác: chỉ khi quá đói hoặc bị giẫm đau, bị kích thích mạnh thì chúng mới dễ cắn người. Nếu được cho ăn no và không bị làm đau, chúng thường không chủ động tấn công; nếu có cắn thì lượng nọc cũng không nhất thiết quá nhiều. Ở chợ, những con rắn bị người bán cầm lắc qua lắc lại phần lớn lại là rắn không độc, nên người bán không quá lo bị cắn.
Những người mãi nghệ hoặc người chơi rắn nắm được các đặc điểm này, đồng thời xử lý rắn độc trước khi biểu diễn, nên họ có thể thực hiện những màn “mạo hiểm” trước mắt khán giả.