Chuyện lạ của âm thanh

Khi nhai kẹo giòn, ta nghe thấy những tiếng lốp cốp rất lớn trong tai, trong khi người ngồi bên cạnh cũng đang nhai loại kẹo ấy mà dường như chẳng phát ra âm thanh rõ rệt nào. Họ có mẹo gì để tránh thứ âm thanh vô duyên đó chăng?
Thực ra, những tiếng động ầm ầm ấy chỉ có chính tai mình nghe thấy, còn người bên cạnh thì không. Xương sọ của chúng ta, giống như các vật rắn đàn hồi khác, truyền âm rất tốt. Tiếng kẹo vỡ giòn khi truyền qua không khí đến tai chỉ còn là tiếng động nhẹ. Nhưng cũng tiếng vỡ ấy, nếu truyền đến thần kinh thính giác qua xương cứng ở sọ, nó sẽ trở thành tiếng động rất lớn.
Bạn có thể thử một thí nghiệm tương tự: ngậm một chiếc đồng hồ quả quýt giữa hai hàm răng, rồi dùng ngón tay bịt chặt hai lỗ tai. Khi đó, bạn sẽ nghe tiếng tích tắc của đồng hồ vang lên rất mạnh, như thể âm thanh được tăng cường lên vậy.
Beethoven, nhạc sĩ thiên tài người Đức, sau khi bị điếc đã dùng một chiếc gậy để nghe khi chơi dương cầm: ông chống một đầu gậy vào đàn, còn đầu kia thì cắn bằng răng. Có nhiều người điếc nhưng thính giác bên trong vẫn còn hoàn chỉnh, đến mức họ có thể nhảy theo điệu nhạc. Đó là nhờ âm thanh truyền đến thần kinh thính giác qua sàn nhà và xương.