Tại sao đà điểu lại đặt cổ sát bằng trên mặt đất?

Cánh của đà điểu đã thoái hóa nên không còn khả năng bay lượn. Đây là loài chim chạy rất giỏi nhưng không biết bay.
Ngay từ năm 1891, báo Tin tức của Mỹ đã đưa tin rằng khi gặp nguy hiểm mà chưa kịp chạy thoát, đà điểu sẽ đặt cổ sát mặt đất, chui đầu vào cát và tự cho rằng mình không nhìn thấy gì thì sẽ bình yên vô sự. Người ta chế giễu hành vi có vẻ buồn cười này của đà điểu, rồi dùng cụm “chính sách đà điểu” để chỉ những người ngu dốt, không dám đối diện thực tế, tự lừa mình và lừa người. Nhưng thật ra con người đã hiểu lầm mục đích của đà điểu.
Đà điểu sống ở vùng sa mạc, nơi khí hậu nóng nực và ánh sáng chiếu rất mạnh. Không khí nóng bốc lên từ mặt đất giao với không khí lạnh ở tầng thấp, do hiện tượng tán xạ, tức sự khúc xạ ánh sáng trong môi trường truyền sáng, mà xuất hiện lớp sương mờ lấp lánh. Khi hoảng sợ hoặc phát hiện kẻ địch, đà điểu dứt khoát đặt chiếc cổ như kính tiềm vọng sát xuống mặt đất, cuộn tròn thân lại, dùng bộ lông nâu xám ngụy trang thành gò kiến, tảng đá hoặc bụi cây. Nhờ thêm sự che phủ của lớp sương mờ, chúng rất khó bị kẻ địch phát hiện. Vì vậy, hành động đặt cổ sát mặt đất của đà điểu khi nguy cấp thực chất là một cách tự bảo vệ.
Đà điểu để cổ gần sát mặt đất còn có hai tác dụng khác: một là giúp nghe được âm thanh từ xa để sớm tránh kẻ thù; hai là làm các cơ ở cổ được thả lỏng phần nào, giảm bớt mệt mỏi.
Một công nhân ở trại nuôi đà điểu Nam Phi cho biết, trại đã có lịch sử hơn 80 năm. Tuy đà điểu có hành vi đặt cổ sát mặt đất, nhưng chưa từng xảy ra trường hợp nào đà điểu vùi đầu xuống cát. Nếu thật sự vùi đầu vào cát, chúng sẽ nhanh chóng chết ngạt.