Vì sao các dòng sông uốn khúc quanh co?

Vào lúc dòng chảy mới hình thành, lòng sông thường không phẳng. Ở những nơi nước sông chảy qua, vì nhiều nguyên nhân khác nhau, tốc độ chảy ở hai bên trái phải không hoàn toàn giống nhau.
Nơi này bờ sông lở một chút, nơi kia mất một cái cây, nơi khác lại có thêm dòng nước từ bên ngoài đổ vào.
Những hiện tượng đó đều có thể làm tốc độ chảy của sông ở một vị trí nào đó nhanh lên hoặc chậm đi. Đồng thời, vật chất ở hai bên bờ cũng khác nhau: có nơi dễ bị phá vỡ, có nơi lại khá rắn chắc. Tất cả những yếu tố ấy khiến lòng sông dần trở nên uốn khúc quanh co.
Một khi khúc quanh đã hình thành, nó sẽ tiếp tục phát triển. Bởi vì hướng dòng nước thường chảy thẳng vào bờ lõm; nước ở tầng trên từ bờ lồi chảy vào bờ lõm, còn nước ở tầng dưới lại từ bờ lõm chảy ngang về phía bờ lồi, khiến bờ lõm bị phá hoại mạnh hơn. Trong khi đó, nước ở bờ lồi chảy chậm hơn, năng lượng yếu hơn. Vì thế ở phía bờ lõm, bùn cát dễ bị cuốn đi, lòng sông sâu hơn, bờ sông dốc hơn và thường trở thành nơi thích hợp cho bến cảng.
Dưới tác dụng lâu dài của nước sông, bờ lõm bị phá hoại không ngừng nên ngày càng lõm sâu, còn bờ lồi do nước chảy chậm nên bùn cát không những ít bị cuốn đi mà còn tích tụ ngày càng nhiều, khiến bờ lồi càng lồi thêm. Dòng sông vì thế ngày càng quanh co.
Khi đáy sông cao hơn mực nước chảy vào sông, nước sông chủ yếu xâm thực xuống dưới. Khi đáy sông thấp hơn, nước sông chủ yếu xâm thực sang hai bên. Kết quả của quá trình xâm thực là lòng sông dần rộng ra, dòng sông càng uốn khúc, điểm bắt đầu và điểm kết thúc của một khúc cong ngày càng gần nhau, thậm chí cuối cùng bị xuyên qua. Ở hai đầu khúc cong cũ, bùn cát tích tụ ngày càng nhiều, làm khúc cong tách khỏi dòng chảy chính và cuối cùng hình thành những hồ hình cánh cung, hay hồ hình móng ngựa. Hồ Tây là một ví dụ điển hình.