Có phải đường là chất có vị ngọt lớn nhất không?

Người ta dùng độ ngọt để đo mức độ ngọt của một chất. Tiêu chuẩn độ ngọt được xác định như sau: quy định đường mía có độ ngọt là 100. Nếu một chất ở cùng nồng độ có độ ngọt gấp 5 lần đường mía thì độ ngọt của chất đó được biểu diễn là 500. Ví dụ đường fructoza có độ ngọt 173 so với đường mía, còn đường glucoza có độ ngọt 64 nên kém ngọt hơn đường mía.
Vậy chất nào được xem là ngọt nhất thế giới?
Điều thú vị là chất có độ ngọt lớn nhất lại không phải là đường. Đường mía, đường fructoza chỉ là những thành viên khá “khiêm tốn” trong họ các chất có vị ngọt. Saccarin ngọt hơn đường mía 500 lần, nhưng saccarin không phải đường; nó là một hợp chất hữu cơ có cấu trúc hoàn toàn khác đường.
Năm 1969, nhà khoa học Nhật Bản Điền Triết phát hiện ở Braxin có một loài cúc ngọt chứa hợp chất ngọt hơn đường rất nhiều. Năm 1970, các nhà khoa học Anh và Mỹ phát hiện ở vùng rừng phía tây châu Phi có một loài thực vật cho quả đỏ. Từ loài thực vật này, người ta chiết được chất sunmatin ngọt hơn đường mía 3000 lần, từng được xem là loại đường thiên nhiên ngọt nhất.
Thế nhưng sunmatin vẫn chưa phải chất ngọt nhất.
Ngày nay, người ta đã điều chế được hợp chất protein có độ ngọt cao hơn đường mía 30.000 lần.
Người ta cũng đã phát hiện hơn 2000 loại chất có vị ngọt. Đặc biệt nhất là một loại quả thần bí trong rừng núi châu Phi. Bản thân quả này không ngọt, nhưng sau khi ăn nó rồi ăn tiếp đồ chua, lưỡi lại cảm thấy vị ngọt kỳ lạ. Quả thật rất thần bí.