Vì sao giếng cũng có lúc cạn nước?

Giếng thì phải có nước. Đó vốn là chuyện rất bình thường.
Ở khu vực tiếp giáp với mặt đất, thông thường có một lớp đất đá vụn tích tụ, trong đó tồn tại nhiều khe rãnh để nước trên bề mặt thấm xuống. Khi nước thấm đến một độ sâu nhất định nhưng không thể xuyên qua tầng đá mẹ, nó sẽ tập trung lại trên bề mặt tầng đá đó. Lượng nước hình thành dưới đất, ngay phía trên tầng đá mẹ, được gọi là nước ngầm. Nước trong những giếng đào phần lớn chính là nước ngầm.
Nước ngầm cũng có bề mặt nước, nhưng bề mặt ấy rất khác với mặt nước trên mặt đất. Nó không bằng phẳng như mặt nước thông thường, mà nhấp nhô theo địa hình cao thấp. Khi đào sâu xuống lòng đất và gặp mạch nước ngầm, lúc đó chúng ta mới có giếng nước.
Do phụ thuộc vào lượng nước thấm xuống, khả năng trữ nước của đất và những biến đổi khí hậu, nên nước ngầm ở một khu vực không phải lúc nào cũng cố định và mãi mãi dồi dào. Vào mùa mưa, nước dưới đất phong phú, mực nước ngầm dâng cao; vào mùa cạn, nước dưới đất trở nên ít hơn, mực nước ngầm cũng hạ xuống. Trong một năm, sự thay đổi ấy thường lặp lại.
Vì vậy, nếu giếng được đào đủ sâu đến mức vẫn gặp nguồn nước ngầm phong phú ngay cả vào mùa cạn, giếng sẽ có nước quanh năm. Nhưng nếu đào chưa đủ sâu, sẽ có lúc mạch nước khô cạn, đặc biệt là vào mùa khô.
Tuy nhiên, cũng có khi xảy ra tình trạng khác: dù giếng đã đào sâu tới mạch nước quanh năm, vẫn có lúc bị cạn. Nguyên nhân thường đến từ những điều kiện đặc biệt, chẳng hạn nhiều năm khô hạn khiến nước dưới đất trong thời gian dài không được bổ sung, làm mực nước ngầm hạ thấp và giếng xuất hiện hiện tượng “khô”. Nguồn nước dưới đất dù sao cũng có hạn. Việc khai thác nước ngầm quá mức, đào quá nhiều giếng cũng làm lượng nước trong các giếng hiện nay giảm đi rất nhiều.