Có phải Mặt trăng vô danh?

Các thiên thể quay quanh các hành tinh trên một quỹ đạo nhất định đều được gọi là mặt trăng. Chúng cũng có tên riêng, chẳng hạn các mặt trăng của sao Thiên Vương mang tên các nhân vật trong kịch Shakespeare như Desdemona, Juliet, Rosalind, Calinban và Sycorax... Nhưng mặt trăng của Trái đất dường như lại vô danh. Sự thật không phải như vậy.
Các mặt trăng trong hệ Mặt trời của chúng ta được Hiệp hội Thiên văn Quốc tế (IAU) đặt tên theo những đặc điểm nổi bật của chúng. Thậm chí, miệng núi lửa trên tiểu hành tinh Eros còn mang một biệt danh chẳng giống ai: Lolita, cái tên liên quan đến ái tình.
Một vài năm trước, có hai cô bé học sinh Australia gửi thư tới tạp chí New Scientist, cho biết họ đã phát hiện Mặt trăng không có tên và quyết định gọi nó là Dijon. Nhưng cái tên này nhanh chóng bị quên lãng. Đương nhiên, Mặt trăng có một cái tên, chỉ là gần như không ai sử dụng nó ngoài các nhà thơ.
Người Hy Lạp và La Mã cổ đại đã đặt tên cho tất cả những vật thể trên trời mà họ nhìn thấy. Các hành tinh của hệ Mặt trời được đặt tên theo các vị thần của họ, chẳng hạn Jupiter, tức sao Mộc, thần mưa; Saturn, tức sao Thổ, thần nông; Mars, tức sao Hỏa, thần chiến tranh; Venus, tức sao Kim, thần vệ nữ. Mặt trời được gọi là Apollo, thần Mặt trời theo tiếng Hy Lạp, và Phoebus theo tiếng La Mã.
Mặt trăng được gọi là Artemis theo tiếng Hy Lạp, và Diana, thần săn bắn, hay Luna theo tiếng La Mã. Từ cái tên Luna này, chúng ta có tính từ Lunar, dùng để chỉ đặc tính của Mặt trăng, nhằm phân biệt với các mặt trăng của những hành tinh khác.
Do Luna là mặt trăng duy nhất chúng ta có thể nhìn thấy bằng mắt thường, người ta quen gọi nó là Mặt trăng. Chính vì vậy, khi một người nào đó nói đến mặt trăng, họ đang nói đến Luna.