Mỗi ngày là một món quà

Anh rể tôi kéo ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc, rồi lấy ra một gói nhỏ được bọc bằng giấy lụa. Anh mở lớp giấy bên ngoài và đưa tôi xem chiếc quần nhỏ bên trong. Nó rất đẹp, may bằng lụa mềm, viền ren tinh tế và trên đó vẫn còn nguyên nhãn giá, một con số không hề nhỏ.
– Jan mua nó trong lần đầu tiên anh chị đến New York, cách đây tám, chín năm rồi. Nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc. Cô ấy bảo sẽ để dành cho một dịp thật đặc biệt. Bây giờ thì ngoài dịp này ra, chẳng còn dịp nào khác nữa.
Anh cầm chiếc quần từ tay tôi, đặt nó lên giường cạnh những bộ quần áo chúng tôi chuẩn bị chôn theo chị. Anh vuốt nhẹ lên nó một lúc rồi đóng ngăn kéo lại. Quay sang tôi, anh nói:
– Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì chỉ để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày ta còn sống trên đời đã là một dịp đặc biệt rồi.
Những lời ấy cứ vang trong tôi suốt những ngày sau đó, khi tôi giúp anh và cháu lo liệu tang lễ cho chị. Chị tôi đã ra đi quá bất ngờ.
Trên chuyến bay trở về nhà sau đám tang, tôi cứ nghĩ mãi về câu nói ấy, về những ước mơ chưa trọn của chị, về những điều chị đã làm mà không kịp nhận ra rằng chúng cũng rất đặc biệt.
Tôi hiểu ra rằng cuộc sống chứa đựng biết bao hương vị ngọt ngào để ta tận hưởng bất cứ khi nào có thể, chứ không phải chỉ để ta đối phó qua ngày. Vì vậy, tôi quyết định thay đổi.
Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn và bớt bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt. Tôi ngồi trên boong tàu ngắm cảnh vật mà không còn cuống lên vì đám cỏ dại trong vườn. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, bạn bè và hạn chế những cuộc gặp gỡ chẳng đem lại điều gì có ý nghĩa.
Tôi không còn để dành đồ đạc cho một dịp mơ hồ nào nữa. Tôi dùng những món đồ sứ và pha lê xinh đẹp của mình vào bất cứ ngày nào đáng nhớ, chẳng hạn như giảm được một ký, bồn rửa chén hết nghẹt, hay bông hoa trà đầu tiên vừa hé nở.
Tôi mặc chiếc áo đẹp đi chợ nếu tôi muốn. Khi thấy mình trông thật sang trọng, tôi có thể trả thêm tiền cho một bó rau nhỏ mà không cau có. Tôi cũng không còn cất lọ nước hoa thơm nhất cho những dịp đặc biệt, dù nhân viên bán hàng hay ai đó có xì xào bình phẩm.
Tôi đang dần gạch bỏ những cụm từ như “một ngày nào đó” hay “vài ngày nữa” khỏi kho từ vựng của mình. Điều gì đáng xem, đáng nghe, đáng làm, tôi sẽ làm ngay.
Tôi không biết chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên đời, cái ngày mà chúng ta vẫn mặc nhiên tin rằng chắc chắn sẽ đến. Có lẽ chị sẽ gọi điện cho người thân và vài người bạn. Có lẽ chị sẽ gặp lại một vài người cũ để xin lỗi, hoặc hóa giải những điều không vui. Có thể chị sẽ ra ngoài ăn một bữa cơm Tàu mà tôi sẽ chẳng bao giờ biết được.
Những việc nhỏ chưa làm có thể khiến tôi day dứt nếu tôi biết thời gian của mình hữu hạn. Tôi sẽ bực mình vì đã trì hoãn việc thăm những người bạn tốt mà tôi định liên lạc “một ngày nào đó”. Tôi sẽ tiếc vì những lá thư mình từng định viết “trong vài ngày nữa” nhưng rồi không viết.
Tôi sẽ ân hận vì đã không thường xuyên nói với chồng và con gái rằng tôi yêu họ biết bao. Tôi đang cố gắng không trì hoãn, không giữ lại, không để dành bất cứ điều gì có thể đem thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi phong phú hơn.
Và mỗi sáng thức dậy, tôi luôn tự nhủ: hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi hơi thở đều là một món quà của cuộc sống.
Chúng ta không biết điều gì sẽ xảy đến trong chuỗi bất ngờ lạ lùng của đời mình. Nhưng ta có thể quyết định điều gì xảy ra bên trong ta, cách ta nhìn nhận, cách ta đón nhận và cách ta sống với chúng. Đó mới là điều quan trọng nhất.