Điều khác thường
Anh và chị là một cặp vợ chồng bình thường. Họ sống trong một căn nhà bình thường, trên một con đường bình thường. Và cũng như nhiều cặp vợ chồng bình thường khác, họ hay cãi nhau, phần lớn xoay quanh việc điều gì đang sai trong cuộc hôn nhân và ai là người có lỗi.
Cho đến một ngày, một điều khác thường xảy ra.
– Em biết không, bà xã của anh, anh vừa phát hiện ra những chiếc ngăn kéo kỳ diệu. Mỗi lần anh mở ra, bên trong đều đầy những đôi vớ sạch và những bộ đồ lót thơm tho. Anh muốn cảm ơn em vì đã chuẩn bị chúng suốt mấy năm qua.
Người vợ chỉnh lại cặp kính rồi nhìn chồng:
– Anh muốn gì vậy?
– Không có gì cả. Anh chỉ muốn em biết rằng anh rất trân trọng những chiếc ngăn kéo kỳ diệu ấy.
Đây không phải lần đầu anh có hành động lạ lùng, nên chị cũng bỏ qua. Vài ngày sau, anh lại nói:
– Em yêu, cảm ơn em vì đã tính toán tiền nong trong tháng thật khéo. Tháng này nhà mình còn dư nhiều hơn tháng trước. Đúng là một kỷ lục.
Không tin vào tai mình, người vợ hỏi:
– Anh vẫn hay phàn nàn em chi tiêu phung phí cơ mà. Sao bây giờ lại thay đổi nhanh thế?
– Anh không có ý gì đâu. Anh chỉ muốn em biết anh đánh giá cao những cố gắng của em.
Chị lắc đầu, lẩm bẩm:
– Anh ấy bị làm sao vậy nhỉ?
Người vợ cố không bận tâm, nhưng những hành vi kỳ lạ của chồng ngày càng nhiều.
– Bữa tối hôm nay ngon lắm, em à. Anh rất biết ơn công sức của em. Anh tính ra, trong mười lăm năm qua em đã nấu cho bố con anh hơn mười bốn ngàn bữa ăn rồi.
Rồi lại:
– Chà, vợ yêu, sàn nhà sạch quá! Em vất vả thật.
Thậm chí có lúc anh chỉ nói:
– Cảm ơn em vì em chính là em. Anh thật sự hạnh phúc khi được ở bên em.
Đến lúc ấy, người vợ bắt đầu lo lắng thật sự.
– Những lời chê trách biến đâu mất rồi? – chị tự hỏi.
Những ngày sau vẫn như thế. Dần dần, chị cũng quen với những hành động mà chị từng xem là bất thường. Đôi khi chị miễn cưỡng nói “Cảm ơn”, nhưng sự kiêu hãnh trong chị vẫn còn rất lớn.
Cho đến một ngày, chị hoàn toàn bối rối.
– Anh muốn em được nghỉ ngơi – người chồng nói. – Hôm nay anh sẽ lo bữa tối. Vì vậy em hãy tránh xa cái chảo rán kia và rời khỏi bếp đi.
– Em cảm ơn anh!
Lần này, lời cảm ơn bật ra khỏi miệng chị một cách tự nhiên, không còn gượng gạo.
Câu chuyện có thể kết thúc ở đó, nếu không có thêm một điều khác thường nữa xảy ra. Lần này, đến lượt người vợ lên tiếng:
– Anh à, em muốn cảm ơn anh vì những giờ làm việc vất vả để chu cấp cho mẹ con em suốt bao năm qua. Em không nghĩ mình đã từng nói với anh rằng em trân trọng điều đó đến thế nào.