Người thầy tuyệt nhất

Ngay ngày đầu năm học, cô Thompson, giáo viên chủ nhiệm lớp 5, đã nói dối học trò của mình. Cô nói rằng cô yêu thương tất cả các em như nhau. Nhưng sự thật không hẳn vậy, bởi ở hàng ghế đầu có một cậu bé nhỏ con tên Teddy Stoidard ngồi lặng lẽ. Từ năm học trước, cô đã để ý thấy Teddy không hay chơi đùa cùng các bạn, quần áo lôi thôi và người ngợm thường thiếu sạch sẽ. Cô không có nhiều thiện cảm với cậu học trò này.
Theo yêu cầu của nhà trường, giáo viên phải xem lại học bạ các năm trước của học sinh. Khi đọc hồ sơ của Teddy, cô Thompson thật sự ngạc nhiên.
Giáo viên lớp 1 viết: “Teddy là một cậu bé lanh lợi, luôn vui cười. Em làm bài rất gọn gàng và có thái độ tốt. Mọi người đều thấy vui khi ở cạnh em.”
Giáo viên lớp 2 ghi: “Teddy là học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu mến, nhưng em đang gặp khó khăn vì mẹ bệnh nặng. Cuộc sống gia đình em là một cuộc đấu tranh.”
Giáo viên lớp 3 nhận xét: “Cái chết của mẹ đã ảnh hưởng nặng nề đến em. Em đã cố gắng hết sức, nhưng cha em không quan tâm nhiều. Nếu không có giải pháp, hoàn cảnh gia đình sẽ sớm tác động xấu đến em.”
Giáo viên lớp 4 phê: “Teddy trở nên lãnh đạm và không tập trung học tập. Em không có nhiều bạn, đôi khi còn ngủ gật trong lớp.”
Đọc đến đó, cô Thompson hiểu ra mọi chuyện và cảm thấy xấu hổ. Từ hôm ấy, mỗi lần vào lớp, cô đều nghĩ đến điều đó. Đến dịp Giáng Sinh, học trò mang quà đến tặng cô, món nào cũng được gói trong giấy sáng màu và thắt nơ xinh xắn, ngoại trừ món quà của Teddy được gói vụng về bằng giấy nâu dùng để gói hàng tạp hóa.
Giữa những món quà đẹp đẽ, cô Thompson cẩn thận mở gói giấy nâu trước. Một số học sinh bật cười khi thấy bên trong chỉ là chiếc vòng đeo tay bằng kim cương giả bị khuyết vài hạt và một lọ nước hoa còn khoảng một phần tư. Cô lập tức ra hiệu cho cả lớp im lặng, rồi khen chiếc vòng rất đẹp và xức một ít nước hoa lên cổ tay.
Hôm đó, Teddy không về cùng các bạn. Em ở lại sau cùng chỉ để nói với cô Thompson:
– Hôm nay cô có mùi thơm giống mẹ em ngày xưa.
Câu nói ấy làm cô xúc động đến lặng người.
Kể từ hôm đó, ngoài việc dạy học trò đọc và viết, cô bắt đầu quan tâm đến các em nhiều hơn. Cô đặc biệt chú ý đến Teddy. Cô nhận ra cậu bé ngày càng sáng dạ hơn. Càng được khích lệ, em càng phản ứng nhanh hơn. Cuối năm, Teddy trở thành một trong những học sinh thông minh nhất lớp. Lời cô nói đầu năm vẫn là một lời nói dối: cô không yêu thương tất cả học trò như nhau, vì Teddy là cậu học trò cô cưng nhất.
Một năm sau, cô thấy một tờ giấy được nhét dưới khe cửa. Teddy viết rằng em luôn nghĩ về cô với tất cả sự thân thương và kính trọng.
Sáu năm sau, cô nhận được một tờ giấy khác từ Teddy. Cậu cho biết mình đã tốt nghiệp trung học, xếp hạng ba trong lớp và hình ảnh cô Thompson năm nào vẫn mãi ở trong lòng cậu.
Bốn năm sau nữa, một lá thư khác báo rằng Teddy sắp tốt nghiệp đại học hạng ưu.
Hai năm tiếp theo, một lá thư nữa gửi đến nhà cô Thompson. Teddy tâm sự rằng cậu quyết định học cao hơn nữa, và cô vẫn là người động viên cậu nhiều nhất. Lúc này, tên ở cuối thư đã dài hơn: Bác sĩ Y khoa Theodore F. Stoidard.
Một thời gian sau, cô Thompson nhận được tin Teddy đã gặp người mình yêu và sắp kết hôn. Vì cha Teddy đã qua đời vài năm trước, anh mời cô ngồi vào vị trí dành cho mẹ mình.
Cô đến dự đám cưới với chiếc vòng đeo tay khuyết những hạt kim cương giả và dùng loại nước hoa năm nào từng khiến Teddy nhớ đến mẹ. Hai cô trò ôm chầm lấy nhau. Bác sĩ Stoidard thì thầm:
– Cảm ơn cô rất nhiều vì đã tin em. Cô đã giúp em cảm nhận được giá trị của bản thân và có nghị lực để sống.
Nước mắt rưng rưng, cô Thompson ngắt lời:
– Em nhầm rồi, Teddy ạ. Chính em mới là người dạy cô biết cô có thể làm được điều gì. Trước khi gặp em, cô chưa thật sự biết quan tâm đến học trò, và em đã giúp cô hiểu sâu hơn ý nghĩa của cuộc sống.