Vì sao mực xanh đen được ưa chuộng?

Các loại mực thường dùng có màu đỏ, xanh và xanh đen. Với mực đỏ và mực xanh, chữ viết ra rất rõ nét, nhưng nếu gặp nước lại dễ bị nhòe. Trong khi đó, mực xanh đen gặp nước vẫn “vô tư” và còn rất bền với thời gian. Tại sao lại như vậy?
Mực đỏ và mực xanh được điều chế bằng cách hòa các phẩm màu tương ứng vào nước. Các loại màu này rất dễ tan khi gặp nước, nên chữ viết dễ bị nhòe. Mực xanh đen không có nhược điểm này là nhờ phương pháp chế tạo của nó. Nguyên liệu chế tạo gồm tanin, axit galic và sắt (2) sunfat. Ngoài ra, trong mực còn có một ít axit sunfuric để ngăn sắt (2) sunfat bị oxy hóa thành sắt (3) sulfat, một ít axit phenic để chống mực bị thối, một ít bột màu xanh để tạo màu và một ít chất keo để làm cho mực có độ dính.
Sau khi chế tạo, lượng tanin trong mực xanh đen kết hợp với sắt (2) sulfat thành tanin sắt (2). Khi dùng mực viết chữ trên giấy, dưới tác dụng của ánh sáng mặt trời và oxy trong không khí, tanin sắt (2) biến thành tanin sắt (3). Tanin sắt (3) sẽ tác dụng với axit galic tạo thành sắt galat. Hợp chất này bám chặt vào mặt giấy, không bị hơi ẩm làm nhòe chữ và cũng không bị nhạt màu, giúp chữ viết lưu lại lâu dài trên giấy. Do đặc điểm này, ngày nay trong các văn kiện chính thức, người ta thường viết bằng mực xanh đen.
Đương nhiên, vì tanin sắt (2) dễ bị oxy hóa thành tanin sắt (3), mà hợp chất này lại dễ tác dụng với axit galic tạo kết tủa, nên mực sau khi chế xong phải được chứa trong bình đậy kín. Nếu không, sau một thời gian, đáy lọ mực sẽ xuất hiện kết tủa.