Có phải các ngôi sao từ trên trời rơi xuống không?

Đêm trời trong, khi ngẩng đầu nhìn lên, ta có thể thấy rất nhiều sao. Nếu may mắn, đôi khi bạn còn nhìn thấy một vệt sáng lướt nhanh qua bầu trời. Vì thế, người ta thường hỏi: đó có phải là những ngôi sao trên trời rơi xuống không?
Muốn trả lời câu hỏi này, trước hết phải hiểu bản chất của các ngôi sao. Thực ra, những ngôi sao ta nhìn thấy ban đêm phần lớn là các hằng tinh, và Mặt Trời cũng là một hằng tinh bình thường như vậy. Hằng tinh là những quả cầu khí nóng bỏng, có thể tích và khối lượng rất lớn, đồng thời tự phát sáng và phát nhiệt. Ví dụ Mặt Trời có thể tích gấp 130 vạn lần Trái Đất, khối lượng gấp 33 vạn lần Trái Đất. Trong vũ trụ có vô số hằng tinh như thế. Chúng dựa vào phản ứng nhiệt hạch để phát ra ánh sáng và nhiệt lượng khổng lồ. Nhiều hằng tinh thực tế còn sáng hơn Mặt Trời rất nhiều, chỉ vì ở quá xa nên ta chỉ thấy chúng như những điểm sáng nhỏ.
Rõ ràng, các hằng tinh ở cách chúng ta vô cùng xa và đều chuyển động trong vũ trụ theo những quy luật nhất định, nên chúng không thể dễ dàng rơi xuống đất.
Ban đêm, đôi khi ta còn thấy một số “ngôi sao” chuyển động chậm trên nền trời bên cạnh các hằng tinh gần như cố định. Đó chính là các hành tinh, những thành viên chủ yếu của hệ Mặt Trời. Hệ Mặt Trời có chín hành tinh lớn, bao gồm cả Trái Đất; mỗi hành tinh có thể có vệ tinh riêng. Ngoài ra còn có sao chổi với chiếc đuôi dài và một số tiểu hành tinh.
Bản thân các hành tinh không tự phát sáng mà chỉ phản xạ ánh sáng Mặt Trời, nhờ vậy chúng mới trở thành những ngôi sao ta nhìn thấy. Chúng đều chuyển động quanh Mặt Trời theo quỹ đạo nhất định, nên cũng không thể rơi xuống Trái Đất.
Từ đó có thể thấy, các ngôi sao trên trời không phải cứ thế rơi xuống. Vậy những vệt sáng kéo dài mà ta thường gọi là sao băng là hiện tượng gì? Nguyên nhân là trong hệ Mặt Trời, ngoài những thiên thể vừa nói, còn có vô số hạt bụi nhỏ không thể đếm hết, gọi là thiên thạch. Ở trên mặt đất ta không nhìn thấy chúng, nhưng chúng phân bố khắp hệ Mặt Trời và thường va vào Trái Đất. Những thiên thể nhỏ này chuyển động rất nhanh, thậm chí nhanh hơn cả viên đạn vừa rời nòng súng. Khi lao vào tầng khí quyển, chúng ma sát với không khí và bốc cháy, phát ra một vệt sáng, đó là hiện tượng sao băng. Vì khối lượng rất nhỏ nên thời gian cháy sáng thường rất ngắn, và phần lớn không rơi được xuống mặt đất. Tuy nhiên, có một số ít sao băng tương đối lớn không cháy hết, phần còn lại rơi xuống đất thì gọi là vẫn tinh.
Mỗi đêm có thể nhìn thấy khoảng 10 sao băng. Khi mưa sao băng xuất hiện, số lượng nhìn thấy còn nhiều hơn. Trong không gian hệ Mặt Trời, các hạt bụi thiên thạch nhiều hơn cả cát trên bãi biển, vì vậy sao băng dường như chẳng bao giờ rơi hết.