Tại sao người Do Thái lưu lạc khắp nơi trên thế giới?

Trên thế giới, người Do Thái là một dân tộc hiếm có, vì họ sống tản mác khắp nơi nhưng vẫn giữ được các đặc điểm dân tộc của mình. Trong lịch sử, người Do Thái đã phải trải qua nhiều khổ ải trầm trọng. Trong Chiến tranh thế giới II, họ bị Đức Quốc xã giết hại hơn sáu triệu người, để lại một trang sử đẫm máu trong lịch sử nhân loại.
Người Do Thái là con cháu dân Hebrơ (Hebreux), từng sống trên vùng đất Palextin ngày nay từ 3500 năm trước. Khoảng năm 1021 trước Công nguyên, nơi đây hình thành một vương quốc thống nhất, định đô tại Jerusalem. Đến thế kỷ X trước Công nguyên, vương quốc này chia thành hai nước là Ixaren ở miền Bắc và Juda ở miền Nam. Sau đó, khoảng thế kỷ VIII trước Công nguyên, hai vương quốc này bị người Asyri ở vùng Đông Bắc Irắc ngày nay xâm chiếm.
Thế kỷ VI trước Công nguyên, Jerusalem bị vương quốc Babilon, thuộc Irắc ngày nay, tiêu diệt. Dân chúng bị bắt làm tù binh đưa đến Babilon và trở thành nô lệ. Đây là thời kỳ hình thành đạo Do Thái. Về sau, người Do Thái được phóng thích, quay trở về Jerusalem và lập nên quốc gia của mình là quốc gia Juda.
Trong thế kỷ I trước Công nguyên, họ lại bị người La Mã chinh phục. Người Do Thái đã tổ chức hai cuộc khởi nghĩa lớn chống lại người La Mã nhưng đều bị đàn áp. Phần lớn người Do Thái bị giết, còn những người may mắn sống sót đều bị xua đuổi. Từ đó, người Do Thái phiêu bạt khắp nơi đất khách quê người.
Rất nhiều người Do Thái sau khi di cư đến châu Âu đã bị nhà cầm quyền theo Cơ Đốc giáo coi là kẻ phản bội Chúa Cứu thế Jesus, nên họ bị bức hại và không được quyền sở hữu đất đai. Vì thế, người Do Thái chủ yếu sống dựa vào buôn bán. Nhưng khi tích lũy được một số tài sản, họ lại bị giai cấp thống trị ở nơi cư trú tìm cách cướp đoạt, giết hại và xua đuổi. Vì vậy, người Do Thái chỉ còn cách rời đến nơi khác. Chính vì những lý do đó, hàng ngàn năm nay, dân tộc Do Thái dần dần phiêu bạt và tản mát khắp nơi trên thế giới.