Vì sao các nhà du hành khi đi trên Mặt trăng thường nhảy?

Khi xem truyền hình cảnh tàu Apollo đổ bộ xuống Mặt Trăng, bạn sẽ thấy các nhà du hành khi hoạt động trên đó không đi từng bước như bình thường mà thường nhảy. Vì sao lại như vậy?
Trước hết cần hiểu đôi chút về Mặt Trăng. Mặt Trăng là vệ tinh tự nhiên duy nhất của Trái Đất. Đường kính của nó khoảng bằng 1/4 đường kính Trái Đất, là một vệ tinh tương đối lớn trong hệ Mặt Trời, chỉ đứng sau vệ tinh thứ ba của Mộc Tinh và vệ tinh thứ sáu của Thổ Tinh; so với Diêm Vương Tinh trong chín hành tinh, nó còn lớn hơn 1/3. Vì khối lượng Mặt Trăng chỉ bằng 1/81 khối lượng Trái Đất, nên trọng lượng của vật thể trên Mặt Trăng chỉ bằng 1/6 so với trên Trái Đất. Một người trên Trái Đất nặng 600 niutơn thì lên Mặt Trăng chỉ còn nặng 100 niutơn. Nếu nhảy cao trên Mặt Trăng, bạn có thể nhảy cao hơn rất nhiều so với ở mặt đất; một vận động viên nhảy cao thậm chí có thể nhảy hơn 8 m. Vì vậy, ai lên Mặt Trăng cũng có thể trở thành “vận động viên” nhảy cao và nhảy xa.
Mặt Trăng là môi trường trọng lực yếu. Các nhà du hành mặc bộ đồ đổ bộ nặng 150 kg vẫn cảm thấy không quá nặng nề và việc đi lại vẫn tương đối nhẹ. Tuy nhiên, khi họ di chuyển, lực đẩy ngang tạo ra trên Mặt Trăng cũng chỉ bằng 1/6 so với Trái Đất, nên đi bộ trên Mặt Trăng chậm hơn nhiều. Nếu trên mặt đất một người có thể bước 100 - 120 bước mỗi phút thì trên Mặt Trăng cố gắng lắm cũng chỉ được khoảng 20 bước. Đồng thời, bề mặt Mặt Trăng có lớp cát mịn khá dày, rất dễ làm người đi bị ngã. Thêm vào đó, bộ trang phục đổ bộ khiến trọng tâm cơ thể hơi lệch về sau; nếu không cẩn thận, chỉ cần hơi ngả ra sau cũng có thể ngã ngay. Vì vậy, các nhà du hành trên Mặt Trăng rất dễ bị ngã. Điều thú vị là ngã ở đó thì chậm, nhưng đứng dậy lại nhanh. Do đi bộ dễ ngã, ban đầu họ nhảy từng chân để tiến về phía trước, sau đó chuyển sang nhảy bằng cả hai chân, vừa nhanh vừa đỡ tốn sức. Nhìn họ di chuyển giống như trẻ con đang chơi đùa. Cách nhảy này không phải được nghĩ sẵn trong huấn luyện ở mặt đất, mà là do các nhà du hành sáng tạo ra sau khi đã lên Mặt Trăng.
Tàu Apollo đã sáu lần đổ bộ xuống Mặt Trăng, trong đó ba lần sau các nhà du hành còn mang theo xe. Trên Mặt Trăng, họ lái xe đi khắp nơi khá thuận lợi; khoảng cách xa nhất rời khỏi tàu đổ bộ đạt khoảng 20 km, nhờ đó có thể khảo sát khoa học trên một vùng rộng hơn.