Nơi trở về

Một cô bé mồ côi cha mẹ sống cùng bà ngoại trong căn phòng nhỏ trên gác. Một đêm nọ, căn nhà bất ngờ bốc cháy. Người bà thiệt mạng trong lúc cố cứu cháu gái, còn ngọn lửa thì nhanh chóng lan rộng, nuốt chửng cả tầng trệt.
Những người hàng xóm gọi điện cho đội cứu hỏa rồi đứng nhìn trong tuyệt vọng. Họ không thể xông vào vì lửa đã chặn kín mọi lối vào. Trên ô cửa sổ tầng gác, cô bé khóc nức nở và kêu cứu. Lúc ấy, trong đám đông lại có tin rằng đội cứu hỏa sẽ đến chậm vài phút vì đang xử lý một vụ cháy khác.
Bất ngờ, một người đàn ông xuất hiện cùng chiếc thang. Ông dựng thang tựa vào tường, nhanh chóng leo vào trong rồi trở ra với cô bé trên tay. Sau khi trao em cho những người đang dang tay đón bên dưới, ông lặng lẽ biến mất trong màn đêm.
Sau đó, người ta tìm hiểu và biết cô bé không còn người thân nào. Vài tuần sau, một cuộc họp được tổ chức để quyết định ai sẽ chăm sóc và nuôi nấng em.
Một cô giáo xin nhận nuôi cô bé, lý do là cô có thể cho em một nền giáo dục tốt. Một người nông dân cũng muốn chăm sóc em, vì ông tin rằng cuộc sống ở nông trại sẽ giúp cô bé khỏe mạnh và thoải mái. Những người khác lần lượt đưa ra những điều kiện thuận lợi của mình. Cuối cùng, người giàu nhất thị trấn đứng lên nói:
– Tôi có thể cho cô bé tất cả những điều kiện mọi người vừa nhắc đến, thêm cả tiền bạc và những gì tiền bạc có thể mua được.
Suốt buổi thảo luận, cô bé vẫn lặng im, mắt cúi xuống sàn.
– Còn ai có ý kiến khác không? – ông chủ tọa hỏi.
Từ cuối phòng, một người đàn ông chậm rãi bước lên. Bước đi của ông nặng nhọc, có vẻ đau đớn. Khi đến trước mặt mọi người, ông đi thẳng tới chỗ cô bé và đưa hai bàn tay ra. Cả phòng sững sờ: bàn tay và cánh tay ông đều bị bỏng nặng.
Cô bé òa khóc:
– Chính ông ấy đã cứu cháu!
Rồi em quàng tay ôm lấy cổ người đàn ông, ôm thật chặt như đã từng bấu víu lấy sự sống trong đêm định mệnh ấy. Em gục đầu vào vai ông, khóc nức nở một lúc lâu, rồi ngước lên mỉm cười.
– Cuộc họp đến đây là kết thúc – người chủ tọa tuyên bố.